Top 24 Nghị luận về thói ích kỉ (hay nhất)

Tổng hợp trên 20 bài văn nghị luận về một vấn đề đời sống (một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại): thói ích kỉ hay nhất giúp học sinh có thêm tài liệu tham khảo để viết văn hay hơn.

Top 24 Nghị luận về thói ích kỉ (hay nhất)

Quảng cáo

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 1

Lòng hảo tâm có thể là tặng cho người khác chiếc ô trong lúc trời mưa, tặng áo khi trời đông giá lạnh, tặng tình thương khi người ta héo mòn tâm hồn. Nhưng thiết nghĩ, những điều đó không còn tồn tại trong xã hội hiện nay, chính lòng ích kỉ lên ngôi đã đẩy lùi những lối sống tốt đẹp.

Ai cũng biết ích kỉ là một thái độ sống không tốt, là sự thờ ơ vô cảm trước một tình huống xảy ra trước mặt , là một thái độ sống lạnh nhạt chỉ biết lo cho bản thân , không hề quan tâm người xung quanh và đề cao lợi ích cá nhân một cách triệt để.

Dẫu biết cuộc sống không phải một xứ sở diệu kì nơi sự tốt bụng và vị tha lên ngôi, vốn dĩ cuộc sống toàn một màu u ám. Nhưng cuộc sống với sự xuống cấp của đạo đức, bầu trời trong xanh chuyển dần thành màu xám đục , hỗn loạn và đầy vết bẩn một phần đóng góp không nhỏ chính vì sự ích kỉ và lòng tham của con người. Con người luôn kêu gào họ cô đọc, họ không được quan tâm để ý nhưng chính họ lại chẳng hề mảy may đến người khác. Ích kỉ, ích kỉ và ích kỉ, nó tạo nên một xã hội toàn sự tư lợi và bất nhân.

Bạn có biết về những quan chức cấp cao, họ luôn nói vì dân thương dân mà làm tất cả nhưng khi vén bức màn sự thật, tất cả chỉ là những kẻ đó đang nuôi “Hầu bao” ngày một lớn, sự ích kỉ và lòng tham xui khiến những con người không ngừng biến chất tha hóa. Có đôi lúc họ sống chỉ biết chăm chăm lợi ích của bản thân mà chà đạp lên tình thương, sự quan tâm và lợi ích của người khác. Cái đau đớn xót xa nhất của toàn nhân loại là loài người đa dần tách ra, trà đạp lẫn nhau để đạt được những thứ mình muốn.

Quảng cáo

Ích kỉ dần trở thành một lối sống tiêu cực nên nó sẽ sinh ra sự thù hận và ghen ghét đố kị nếu ai đó có được nhiều lợi ích hơn mình. Người ta sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ tình bạn tình yêu, tất cả những mối quan hệ mình có để đánh đổi một thứ lợi ích tầm thường không đáng. Nhưng có một sự ích kỉ trong cuộc sống được người ta thừa nhận đó chính là sự ích kỉ trong tình yêu. Tình yêu là thứ tình cảm giữa hai người, vốn dĩ không dành cho người thứ ba, chính vì vậy khi xuất hiện một điều trái lẽ tự nhiên, người ta sinh ra sự ích kỉ, sự sở hữu vốn có trong bản tính con người.

Con người có thể đối mặt với nhiều vấn nạn khác nhau nhưng vấn đề cấp thiết nhất chính là xóa bỏ sự ích kỉ- đuổi một con quỷ dữ ra khỏi tâm hồn. Học cách quan sát, để ý đến người xung quanh mình nhiều hơn. Ta nên thay đổi lối sống cực đoan không bao giờ chịu nhận phần thua thiệt về mình và học cách nhún nhường trước mọi người. Quan trọng hơn hết là phải rèn luyện bản thân , giúp đỡ mọi người.

Bởi “Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại”.Bên cạnh đó, chúng ta nên lên án mạnh mẽ những kẻ sống thờ ơ vô cảm như một anh thanh niên nhìn thấy một cụ già bị ngã nhưng không chịu dừng lại dù chỉ một phút để đỡ bà cụ dậy vì một lí do đơn giản: “Không thể đến lớp trễ, sẽ bị cô giáo phạt năng mất” Hay những kẻ chỉ biết đến bản thân, không bao giờ nhường nhịn vì người khác. Ta nên chọn một “loại thuốc” hữu hiệu cho căn bệnh thế kỉ ấy để cuộc sống trở nên tươi đẹp.

Cuộc đời vốn dĩ vậy, đều có những quy luật được con người thiết lập ra khó có thể xóa bỏ, nhưng tin chắc rằng, khi người ta nhận ra giá trị tốt đẹp, sự ích kỷ sẽ tan biến như mây khói vậy.

Quảng cáo

Dàn ý Bài văn nghị luận về thói ích kỉ

1. Mở bài: Giới thiệu và dẫn dắt vào vấn đề cần nghị luận: lối sống ích kỉ.

2. Thân bài

a. Giải thích

- Ích kỉ: chỉ biết nghĩ đến bản thân mình và lợi ích của bản thân mà vô cảm, thờ ơ, lãnh đạm, không quan tâm trước nỗi đau khổ, bất hạnh của người khác. Những người ích kỉ chỉ biết vun vén cho bản thân mình, luôn chỉ muốn người khác dành cho mình những điều tốt đẹp nhất.

b. Phân tích

- Biểu hiện của người ích kỉ:

+ Luôn đặt lợi ích của bản thân lên hàng đầu, sẵn sàng vì lợi ích của bản thân mà không quan tâm đến người khác, thậm chí là sống thờ ơ, vô cảm.

+ Không biết yêu thương, chan hòa, sẻ chia, giúp đỡ những người xung quanh, những người có hoàn cảnh khó khăn. Người ích kỉ là những người không muốn cho đi.

+ Chỉ muốn nhận những thứ, những điều tốt đẹp nhất về bản thân mình, không biết nhường nhịn người khác.

- Tác hại của sự ích kỉ:

+ Người ích kỉ sẽ không được mọi người yêu quý, tôn trọng, thậm chí nếu sự ích kỉ dẫn đến tham lam sẽ làm cho bạn bị người khác xa lánh.

+ Tính ích kỉ sẽ đi kèm với những tính xấu khác như tham lam, nhỏ mọn,… dần dần sẽ khiến bản thân người ích kỉ trở thành một người xấu, cô độc.

c. Chứng minh

- Học sinh tự lấy dẫn chứng về những con người ích kỉ, chỉ biết đến bản thân mình, luôn vì lợi ích của mình mà không quan tâm đến người khác để minh họa cho bài làm văn của mình.

Quảng cáo

d. Phản đề

- Bên cạnh đó vẫn còn có nhiều người có tấm lòng nhân hậu, sống tình nghĩa, biết yêu thương và san sẻ với những người xung quanh, biết thương cảm với những mảnh đời bất hạnh; những người này và những thông điệp tốt đẹp cần được chia sẻ và lan tỏa nhiều hơn trong cộng đồng để mọi người biết đến và học tập.

3. Kết bài: Khái quát lại vấn đề nghị luận: sự ích kỉ của con người trong xã hội hiện nay, đồng thời rút ra bài học cho bản thân.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 2

Có ai đó đã từng nói: “Khi cuối cùng khoa học cũng tìm ra trung tâm của vũ trụ, sẽ có người ngạc nhiên vì biết rằng mình không phải là nó.” Sống với tư tưởng rằng mình là trung tâm của vũ trụ là cách nói khác của sự ích kỷ.

Thế nào là sự ích kỷ? Ích kỷ là lối sống chỉ biết nghĩ cho mình, luôn suy tính thiệt hơn, lúc nào cũng chăm chăm vun vén cho lợi ích của cá nhân mà thờ ơ, vô cảm, thậm chí sẵn sàng chà đạp lên hạnh phúc của người khác để đạt được mục đích của mình.

Từ những biểu hiện nhỏ, ích kỷ là khi ta không muốn, từ chối hướng dẫn giải bài tập cho bạn bè trong lớp vì sợ mất thời gian, sợ rằng bạn sẽ giỏi hơn, là thái độ ganh ghét, đố kị khi thấy hàng xóm “ăn nên làm ra” hơn nhà mình … Lớn lao hơn, ích kỷ là khi ta tìm mọi cách trốn tránh nghĩa vụ quân sự vì sợ khó, sợ khổ, sợ công việc dang dở mà không nghĩ rằng nếu đất nước lâm nguy, ai sẽ là người cầm súng đứng lên bảo vệ Tổ quốc, là khi bạn sẵn sàng ăn cắp ý tưởng của đồng nghiệp để đem lại lợi lộc, thành tích cho mình, …

Ích kỷ là một lối sống tiêu cực mà bất cứ ai cũng dễ dàng mắc phải. “Bệnh chủ quan, bệnh ích kỷ, bệnh hẹp hòi, v.v., mỗi chứng bệnh là một kẻ địch. Mỗi kẻ địch bên trong là một bạn đồng minh của kẻ địch bên ngoài. Địch bên ngoài không đáng sợ. Địch bên trong đáng sợ hơn, vì nó phá hoại từ trong phá ra. Vì vậy, ta phải ra sức đề phòng những kẻ địch đó, phải chữa hết những chứng bệnh đó” (Hồ Chí Minh). Ích kỷ khiến con người trở nên xấu xa, hẹp hòi. Họ không còn biết vui cho niềm vui của người khác, buồn cho nỗi buồn của người khác, luôn mong muốn mình được hơn người khác. Và rồi họ sẽ tự cô lập bản thân mình với phần còn lại từng ngày, từng ngày, để rồi chính họ sẽ trở thành những người cô đơn, bị bạn bè xa lánh. Sự ích kỷ cũng là nguyên nhân dẫn đến căn bệnh vô cảm, bởi khi quá đề cao lợi ích, ham muốn của bản thân cũng là lúc con người thờ ơ, lãnh đạm với cuộc sống của những người xung quanh. Trong một xã hội có quá nhiều người ích kỷ thì thật là nguy hại. Ai cũng chăm chăm cho lợi lộc của bản thân sẽ khiến hoạt động nhóm mất hiệu quả, xã hội không còn sự hòa nhập và không thể phát triển. Chẳng phải chính bởi sự ích kỷ, bởi lòng tham vô đáy của một số người mà họ có thể tham ô hàng chục tỉ đồng từ ngân sách nhà nước, chà đạp lên cuộc sống của người dân để hưởng lợi cho mình? Bởi xã hội còn những con người như thế, nên đời sống của nhân dân vẫn cứ khó khăn, mà chúng ta mãi không thể vươn lên sánh vai với bạn bè quốc tế…

Nhà văn Trung Quốc Cố Tây Tước trong cuốn tiểu thuyết “Nơi nào đông ấm” đã viết: “Ai mà không ích kỉ nghĩ cho mình, đó là chuyện thường tình, không ích kỉ, có mà là thánh nhân, mà thánh nhân thì không tồn tại ở thế giới này.” Đúng vậy, chúng ta không thể phủ nhận sự ích kỷ là một thứ cảm xúc vẫn luôn tồn tại trong bản thân mỗi con người. Nhưng để cùng tồn tại và phát triển, con người phải biết hạn chế tối đa những điều đó để cùng chung sống và cùng dựng xây tương lai tốt đẹp. “Tuổi trẻ chấm dứt khi tính vị kỷ kết thúc; sự trưởng thành bắt đầu khi ta sống vì người khác.” (Hermann Hesse). Ngay từ lúc này, hãy dành thời gian quan sát và để tâm đến những người xung quanh, biết gỡ bỏ cái tôi của mình khi cần thiết, biết đặt lợi ích cộng đồng lên trên hết, hãy giao lưu hòa nhập với bạn bè, sẵn sàng tham gia các hoạt động đoàn thể để phá vỡ lớp băng bao phủ quanh mỗi người, không ngừng rèn luyện bản thân bằng cách giúp đỡ mọi người trong khả năng của mình. Hạn chế và dẹp bỏ sự ích kỷ không phải điều đơn giản, nhưng đó là một quá trình xứng đáng! Thật đáng xấu hổ thay cho những con người vị kỷ, hám danh hám lợi mà bỏ quên, dẫm đạp lên quyền lợi của người khác. Đó là những con người đáng phê phán, làm chậm sự phát triển chung của toàn xã hội.

“Con người hay phạm một ít sai lầm, ví như lúc mất đi rồi mới phát hiện người luôn bên cạnh làm bạn với mình đã không còn nữa. Lúc bàn tay trống rỗng mới ý thức được thứ còn lại mà bản thân mình có chỉ là tham lam cùng ích kỉ vô cùng tận” (Thiên Hạ Vô Bệnh). Bạn ơi, chúng ta đừng cứ mãi ích kỷ nhé, để rồi sau này chính chúng ta sẽ là người hối hận…

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 3

Mỗi con người chúng ta khi mới sinh ra ai cũng như ai, cùng nằm ở vạch xuất phát nhận thức, chúng ta hoàn toàn bị tác động bởi thế giới khách quan bên ngoài. Dần dần theo thời gian, tùy thuộc vào hoàn cảnh mà hình thành những tính cách, phẩm chất mang tính cá nhân của mỗi người, ai cũng có tính cách và phẩm chất riêng cho mình và không ai là người hoàn hảo. Tất cả đều cố gắng để trở thành người tốt đẹp, cố gắng loại trừ những thói xấu của mình, một trong những tính xấu mà con người ai cũng nên tránh xa đó chính là sự ích kỷ.

Vậy sự ích kỷ hay nói cách khác là tính ích kỷ là gì mà mọi người nên tránh xa? Có thể hiểu, ích kỷ là một biểu hiện của lối sống tiêu cực, người có tính kỷ là người chỉ biết nghĩ đến bản thân mình, nghĩ đến những lợi ích cho mình, luôn so đo, suy tính cốt làm sao để mình được lợi và không bao giờ suy nghĩ đến người khác. Người có tính ích kỉ không chỉ vì lợi ích của mình quên đi lợi ích của người mà còn sẵn sàng chà đạp, tranh giành cướp lấy lợi ích của người khác. Trong cuộc sống hàng ngày, người có tính ích kỷ biểu hiện rất rõ và cụ thể ngay trong những sự việc nhỏ nhất, ví dụ như không quan tâm đến những người thân trong gia đình, vì mình mà bắt mọi người phải làm theo ý muốn của mình. Trong học tập, người ích kỉ là người luôn e dè, ngại giúp đỡ bạn bè, sợ bạn sẽ hơn mình. Khi được bạn nhờ giải bài tập hay học cùng luôn tìm cách từ chối vì sợ mất thời gian học tập của mình, lại sợ rằng bạn sẽ giỏi hơn mình.

Người ích kỉ là người chỉ biết đến sự giúp đỡ từ người khác mà không khi nào muốn giúp đỡ ai, không muốn giúp đỡ là vì không muốn vướng vào phiền phức, ngại khó, ngại khổ. Trong quá trình làm việc, tính cạnh tranh trong công việc làm lộ rõ bản chất của người ích kỉ, họ chỉ mong nhận công việc nhẹ nhàng, trốn tránh việc khó và đùn đẩy trách nhiệm cho người khác, sẵn sàng chà đạp lên công sức của người khác để biến thành của mình, cốt vì lợi ích của mình. Trong các mối quan hệ xã hội, người ích kỷ luôn có lòng đố kỵ, ganh ghét với những người hơn mình, dù trong hoàn cảnh nào cũng chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân, ví dụ như gặp người bị tai nạn không có ai giúp đỡ nhưng cũng không xuống giúp vì sợ muộn làm, sợ phiền phức. Những người có tính ích kỉ thường sống rất cô lập, bởi ngoài bản thân mình ra họ không quan tâm đến những người xung quanh, đây là một lối sống tiêu cực và có thể gọi là bệnh ích kỷ.

Căn bệnh này rất nguy hại và rất đáng báo động, bởi ích kỷ cũng là bệnh rất dễ mắc phải. Căn bệnh ích kỷ khiến cá nhân con người ngày càng trở nên xấu tính, lòng dạ hẹp hòi và tự mình tách biệt ra khỏi mọi người, sống lâu với căn bệnh ích kỷ sẽ biến con người ta trở nên cô đơn, bị mọi người xung quanh ghét bỏ, xa lánh. Khi họ không quan tâm đến niềm vui nỗi buồn của người khác, không biết cách cảm thông chia sẻ và giúp đỡ người khác thì đến một ngày, chính họ sẽ là nạn nhân của sự thờ ơ, lãnh đạm đó. Bác sĩ vì đồng tiền trong túi mình mà sẵn sàng thờ ơ mạng sống của bệnh nhân, những quan tham vì tiền mà sẵn sàng tham ô của công, hưởng lợi trên cuộc sống nghèo khổ của nhân dân... Một xã hội ích kỷ là một xã hội suy đồi và xuống cấp, thối nát đạo đức và vô nhân đạo, sẽ chẳng có tình thương nào được hiện diện khi con người chỉ biết nghĩ cho bản thân mình. Xã hội chỉ toàn người ích kỷ sẽ không có sự đoàn kết, không thể tồn tại và phát triển, đi ngược lại với xu thế phát triển của thế giới.

Sống ích kỷ là một lối sống tiêu cực, ảnh hưởng rất xấu đến nhân cách con người, các mối quan hệ giữa con người với nhau và đặc biệt là sự phát triển của xã hội. Chính vì vậy chúng ta hãy cùng nhau ngăn chặn căn bệnh ích kỷ này, mỗi cá nhân hãy rèn luyện cho mình khả năng chủ động hòa nhập, sẵn sàng giúp đỡ và cảm thông với người khác.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 4

Ích là lợi ích. Kỉ là bản thân. Ích kỉ suy cho cùng là thói sống không đẹp, khi mà con người ta đặt mọi quyền lợi cá nhân lên hàng đầu, không quan tâm đến hoàn cảnh của người khác, chỉ biết so sánh thiệt hơn để rồi thậm chí nảy sinh ra sự đố kị và tàn ác. Người ích kỉ thường suy tính và chỉ thật sự quan tâm đến những thứ đem lại những giá trị họ cần. Ngược lại, sự ích kỉ khiến họ có thái độ thờ ơ vô cảm với cuộc sống, với mọi người xung quanh, sống hẹp hòi, sống đa đoan, sống không có vị tha và đặc biệt họ coi lợi ích của mình là cốt lõi của mọi giá trị.

Đứng trước dòng chảy không ngừng của cuộc sống, xã hội phát triển và luôn đổi mới kéo theo một hiện thực ngầm ẩn sâu trong vỏ bọc đẹp đẽ của những con người yếu đuối, thiếu bản lĩnh không loại bỏ được cám dỗ của bản thân, đó là sự nảy sinh mạnh mẽ của con vi rút kí sinh mang tên “ích kỉ”.́ Con vi rút độc hại ấy hiện hình khi người ta lột tẩy được thứ “thuốc độc chết người” trong thực phẩm ăn uống hàng ngày mà những kẻ vô nhân tính vì chút lợi lộc tầm thường mà không màng đến sức khỏe người mua. Con vi rút độc hại ấy hiện hình khi bạn nhìn thấy chính bản thân mình đang ghen tỵ, coi thường trước sự thành công của người khác. Rốt cục, sự ích kỉ có ở khắp mọi nơi và đang trở thành mối nguy hại lớn đẩy lùi sự văn minh của xã hội.

Ích kỉ là nguyên nhân của mọi tệ nạn, của sự hao mòn bản chất, tác động và làm tha hóa con người. Mỗi chúng ta ai cũng đã, đang và sẽ đối mặt với một cuộc đấu tranh tâm lý khi phải lựa chọn giữa một bên là lợi ích cá nhân, một bên là lợi ích tập thể. Và khi bạn quyết định bước vào con đường, nơi bạn thấy quyền lợi của mình được ưu tiên hàng đầu về vật chất lẫn tinh thần, phần “con” trong tâm thức sẽ trỗi dậy điều khiển con người ta sa đọa vào hố sâu của cái ác, cái bất chính, cái bất lương. Ta sẽ đánh mất chính mình, có thể vì bản thân mà chà đạp lên thành quả chân chính của người khác, có thể bị con rắn “ghen tị” làm cho mờ con mắt, có thể trở thành kẻ trốn tránh trách nghiệm đẩy khó khăn cho người ngoài.

Hơn thế, sự ích kỉ còn giết chết tình thương. Chúng ta không thể sống mà chỉ nhận giống như tình cảm, sự quan tâm mà người khác dành cho ta là lẽ đương nhiên. Cũng giống như một mối quan hệ không thể bền lâu nếu không có sự cố gắng của cả hai bên. Liệu rằng người ta có sẵn lòng giúp đỡ một kẻ không để tâm đến người khác bao giờ? Liệu rằng một kẻ ích kỉ, chỉ nghĩ cho bản thân có xứng đáng với những tấm lòng chân thành kia không? Suy cho cùng, đằng sau tất cả những cố gắng đẩy quyền lợi của bản thân lên trên hết chính là sự trả giá đau đớn nhất, ta sẽ mất đi những người mà chúng ta yêu thương, ta mất đi sự tin tưởng, sự tín nhiệm của tất cả mọi người, trở thành kẻ cô độc trước những tập thể đoàn kết và đau đớn hơn là đánh mất chính bản thân mình.

Ích kỉ không phải là một bản tính có sẵn. Nó là căn bệnh dễ dàng xâm nhập trong môi trường mà con người không có bản lĩnh, không có ý chí và sự lương thiện, nhanh chóng ăn sâu và bào mòn tinh thần con người. Vì vậy trước khi bước vào xã hội, mỗi chúng ta cần phải trang bị những kĩ năng, biết đâu là tốt, đâu là xấu để rồi có thể thực sự tự tin không bị lung lay bởi những lợi ích tầm thường của bản thân, thúc đẩy xã hội tốt đẹp hơn. Chúng ta đang sống trong một xã hội với đầy những hy vọng, nơi cô bé Hải An, không quan tâm đến sự lành lặn thân xác mà sẵn lòng cho đi cặp giác mạc, trao đi ánh sáng cho người khác. Chúng ta đang sống trên mảnh đất mà những người anh hùng Việt Nam đã không màng đến mạng sống của bản thân mà đổ biết bao mồ hôi xương máu bảo vệ tổ quốc. Vậy mà hiện nay vẫn đang tồn tại những con người chưa thực sự thức tỉnh, những kẻ yếu đuối mang trong mình căn bệnh ích kỉ làm mất đi những giá trị cao đẹp. Tuy nhiên, mỗi chúng ta phải biết cân bằng, giữ cho mình một chút ích kỉ, đừng cho đi mù quáng nếu không sẽ bị lợi dụng bởi kẻ khác.

Hãy sống như mặt trời, ngày ngày chiếu rọi ánh sáng và hơi ấm cho muôn loài. Hãy sống như đóa hoa, sống hết mình trao hương sắc cho cuộc đời. Có như vậy con người ta mới có thể rũ bỏ được chất “con” trong tâm thức để tiến gần hơn tới con người.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 5

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã có một câu hát rất hay, ý nghĩa trong bài hát “Để gió cuốn đi”: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi…”. Lời bài hát trên đã khuyên nhủ con người sống có tình yêu thương, biết cho đi. Thế nhưng trong cuộc sống hiện nay vẫn còn có rất nhiều người sống ích kỉ chỉ biết đến bản thân mình. Ích kỉ là một lối sống tiêu cực cần loại bỏ đối với mỗi người

Đầu tiên, chúng ta cùng đi tìm hiểu “ Thế nào là tính ích kỷ”?. Ích kỉ được hiểu là một biểu hiện của lối sống tiêu cực, người có tính kỷ là người chỉ biết nghĩ đến bản thân mình, nghĩ đến những lợi ích cho mình, luôn so đo, suy tính cốt làm sao để mình được lợi và không bao giờ suy nghĩ đến người khác.

Biểu hiện của người có thói ích kỷ trong cuộc sống hàng ngày như không quan tâm đến những người thân trong gia đình, vì mình mà bắt mọi người phải làm theo ý muốn của mình. Đơn giản như ứng xử nhỏ vì thích ăn món sườn chua ngọt, cá chiên... mặc dù biết mẹ đi làm rất mệt và bận về nhà tối mù vẫn nhõng nhẽo đòi mẹ làm bàng được nếu không sẽ không ăn cơm. Rồi khi người thân trong nhà mệt, ốm không biết giúp đỡ chia sẻ công việc, không hỏi han, chăm sóc sống chỉ biết bản thân mình, hưởng thụ, đi chơi. Còn trong trong công việc người có tính ích kỉ sẽ có tính cạnh tranh rất cao bởi chỉ sợ người khác hơn mình mà bất chấp làm mọi cách thậm trí cả nói xấu với cấp trên về người đó này nọ để hạ thấp đồng nghiệp nâng cao giá trị bản thân. Bản chất của người ích kỉ, họ chỉ mong nhận công việc nhẹ nhàng, trốn tránh việc khó và đùn đẩy trách nhiệm cho người khác. Trong học tập thì biểu hiện của người ích kỉ rất rõ từ cử chỉ, hành động nhỏ ví như là khi bạn hỏi cách giải một bài tập khó mà mình đã giải ra nhưng vì sợ hướng dẫn bạn thì mất thời gian, rồi bạn biết bạn sẽ giỏi hơn nên né tránh, nói lảng sang cái khác. Hay bản thân có nhiều đồ chơi đẹp, quyển sách hay bạn hỏi mượn lại không cho nói dối là đồ của người khác chứ không phải của mình nên không cho mượn được. Hoặc ở cuộc sống xung quanh có những người rất ích kỉ chỉ sợ người khác hơn mà thấy nhà hàng xóm có đàn gà đẹp sẵn sàng vứt một con gà chết vì bệnh sang vườn để đàn gà đó bị lây bệnh chết hết. Tóm lại, người có thói ích kỉ chỉ biết tới lợi ích của mình mà sẵn sàng trà đạp lên người khác bằng mọi cách. Ích kỉ đúng là một thói xấu trong cuộc sống.

Ích kỉ không phải là một bản tính có sẵn. Nó là căn bệnh dễ dàng xâm nhập trong môi trường mà con người không có bản lĩnh, không có ý chí và làm mất đi sự lương thiện. Thói ích kỉ sẽ biến cá nhân con người ngày càng trở nên xấu tính, lòng dạ hẹp hòi, con người trở nên cô đơn, bị mọi người xa lánh và ghét bỏ. Đối với xã hội, sự ích kỉ sẽ tạo nên một xã hội xuống cấp, thối nát về đạo đức và sống thiếu tình thương khi con người chỉ biết nghĩ đến bản thân mình.

Thực tế chắc hẳn chưa ai trong chúng ta quên vụ tham nhũng trong đại án Việt - Á, nâng khống tiền kit test xét nghiệm Covid trong hoàn cảnh đất nước đang lao đao, ngặt nghèo hay vụ tham nhũng trong “chuyến bay giải cứu” những đồng bào bị mắc kẹt tại nước ngoài do Covid. Chúng ta, đã từng nghe bài báo, phóng sự viết về những con người sống biết chia sẻ, yêu thương nhưng đâu đó, vẫn còn những con người ích kỉ chỉ biết đến bản thân mình như thấy một cụ già mang theo rất nhiều đồ muốn sang đường giữa xe cộ tấp nập mà lại mặc kệ. Hay đi xe ô tô không may quệt phải một người ngã xuống đừng vì lo sợ trách nhiệm nhân lúc không ai nhìn thấy lại thản nhiên bỏ đi mặc kệ sự sống chết của người vừa bị ngã. Một thực tế khác vẫn tồn tại ở xã hội như trong lúc nhân dân vùng núi, miền Trung bị lũ lụt cần sự giúp đỡ các tổ chức kêu gọi chia sẻ thì một số người thản nhiên coi như không phải việc của mình, không giúo đỡ dù là điều nhỏ có thể làm được... Nói tóm lại, thói ích kỉ khiến con người sống thiếu đạo đức, thiếu tình thương đáng bị lên án.

Vậy do đâu mà con người lại có thói ích kỉ? Sự ích kỉ xuất phát do từ cái “tôi” bản năng của mỗi con người, khi đững trước lợi ích không kiềm chế được nên dần đánh mất đi bản thân mình. Mặt khác là do xã hội ngày càng phát triển, con người bận rộn với cuộc sống, với những dự định riêng của mình nên đôi lúc vô hình chung tạo nên khoảng cách giữa người với người, ít có thời gian quan tâm đến người khác hơn và chỉ chú tâm vào lợi ích của bản thân mình. Nguyên nhân nữa là có những người sự ích kỉ đến từ bản chất của người đó, vì ích kỉ nên chỉ nghĩ đến bản thân mình mà không quan tâm, để ý đến những người xung quanh, chỉ muốn nhận lại mà không muốn cho đi. Và sự ích kỉ đôi lúc là do chịu ảnh hưởng từ những người xung quanh. Nếu những người xung quanh chỉ nghĩ đến bản thân mình, không ai quan tâm, chia sẻ với ai điều gì sẽ dần hình thành cho những người khác tính cách này.

Thói ích kỉ của con người sẽ giết chết tình thương, khiến con người sống vô cảm. Trong cuộc sống để con người sống biết san sẻ, biết yêu thương thì chúng ta cần dành thời gian biết quan tâm tới người khác, biết đặt lợi ích của cộng đồng lên trên hết. Sống hòa đồng, tham gia giao lưu, sống cở mở, tham gia hoạt động tập thể, giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn hay cần sự giúp đỡ. Còn trong học tập, nên giúp đỡ bạn bè như khi bạn muốn hướng dẫn bài tập khó, các bạn trong lớp, trường có hoàn cảnh khó khăn, hay chia sẻ kiến thức hay từ một quyển sách nào đó. Và trong gia đình, mỗi chúng ta hãy biết quan tâm tới nhau, sống biết giúp đỡ anh, chị, em khi họ gặp khó khăn, quan tâm tới bố mẹ hơn. Chính việc làm nhỏ đó sẽ giúo chúng ta rèn luyện bản thân, sống biết bao dung, nhân ái hơn.

Như vậy, chúng ta thấy rằng thói ích kỷ là một lối sống tiêu cực, ảnh hưởng rất xấu đến nhân cách con người, các mối quan hệ giữa con người với nhau và đặc biệt là sự phát triển của xã hội. Chính vì vậy chúng ta hãy cùng nhau ngăn chặn căn bệnh ích kỷ này, mỗi cá nhân hãy rèn luyện cho mình khả năng chủ động hòa nhập, sẵn sàng giúp đỡ và cảm thông với người khác để tạo nên một xã hội hiện đại vá nhân ái hơn.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 6

Con người sinh ra đều xấu phát từ con số 0 tròn trĩnh. Có những người cố gắng vươn lên, trau dồi bản thân để hướng đến thành công và những điều tốt đẹp nhưng cũng có những người sống theo chiều hướng tiêu cực, chỉ biết đến bản thân mình một cách ích kỉ.

Vậy thế nào là ích kỉ? Ích kỉ là việc mỗi chúng ta chỉ biết nghĩ đến bản thân mình và lợi ích của bản thân mà vô cảm, thờ ơ, lãnh đạm, không quan tâm trước nỗi đau khổ, bất hạnh của người khác. Xã hội ngày càng phát triển, con người bận rộn với cuộc sống, với những dự định riêng của mình nên đôi lúc vô hình chung tạo nên khoảng cách giữa người với người, ít có thời gian quan tâm đến người khác hơn và chỉ chú tâm vào lợi ích của bản thân mình. Tuy nhiên, có đôi lúc sự ích kỉ đến từ bản chất của người đó, vì ích kỉ nên chỉ nghĩ đến bản thân mình mà không quan tâm, để ý đến những người xung quanh, chỉ muốn nhận lại mà không muốn cho đi. Sự ích kỉ còn là do chịu ảnh hưởng từ những người xung quanh. Nếu những người xung quanh chỉ nghĩ đến bản thân mình, không ai quan tâm, chia sẻ với ai điều gì sẽ dần hình thành cho những người khác tính cách này.

Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện nay vẫn còn có nhiều người có tấm lòng nhân hậu, sống tình nghĩa, biết yêu thương và san sẻ với những người xung quanh, biết thương cảm với những mảnh đời bất hạnh; những người này và những thông điệp tốt đẹp cần được chia sẻ và lan tỏa nhiều hơn trong cộng đồng để mọi người biết đến và học tập.

Sự ích kỉ mang đến cho con người những cái lợi nhỏ nhưng mang lại cho ta những thiệt thòi, những tác động tiêu cực. Không một ai là hoàn hảo, nhưng khi ta biết cố gắng hoàn thiện bản thân và vươn lên phía trước, chúng ta sẽ đạt được những thành quả xứng đáng với công sức bỏ ra.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 7

Cuộc sống ngày càng phát triển theo hướng hiện đại, con người bận rộn chạy đua với thời gian. Dường như chúng ta không còn dành cho nhau nhiều tình cảm như trước, thay vào đó là cách sống vô cảm, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình. Đấy cũng chính là lí do mà ngày nay, căn bệnh “ích kỉ” ngày càng lan rộng hơn.

Vậy thế nào là ích kỉ? Ích kỉ là chỉ biết nghĩ đến bản thân mình và lợi ích của bản thân mà vô cảm, thờ ơ, lãnh đạm, không quan tâm trước nỗi đau khổ, bất hạnh của người khác. Người ích kỉ là người vô cảm, vô tâm, đặt quyền lợi và nhu cầu của bản thân lên trên tất thảy mọi thứ.

Sự ích kỉ bắt nguồn từ khi xã hội ngày càng phát triển, con người bận rộn với cuộc sống, với những dự định riêng của mình nên đôi lúc vô hình chung tạo nên khoảng cách giữa người với người, ít có thời gian quan tâm đến người khác hơn và chỉ chú tâm vào lợi ích của bản thân mình. Đôi lúc sự ích kỉ đến từ bản chất của người đó, vì ích kỉ nên chỉ nghĩ đến bản thân mình mà không quan tâm, để ý đến những người xung quanh, chỉ muốn nhận lại mà không muốn cho đi. Nguyên nhân của sự ích kỉ còn là do chịu ảnh hưởng từ những người xung quanh. Nếu những người xung quanh chỉ nghĩ đến bản thân mình, không ai quan tâm, chia sẻ với ai điều gì sẽ dần hình thành cho những người khác tính cách này, sống khép mình trước người khác.

Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn còn có nhiều người có tấm lòng nhân hậu, sống tình nghĩa, biết yêu thương và san sẻ với những người xung quanh, biết thương cảm với những mảnh đời bất hạnh; những người này và những thông điệp tốt đẹp cần được chia sẻ và lan tỏa nhiều hơn trong cộng đồng để mọi người biết đến và học tập.

Mỗi chúng ta được tự lựa chọn cho mình cách sống, cách cư xử, cách làm người. Chính vì thế hãy sống hết mình để sau này nhìn lại không có gì phải hối tiếc và hãy sống với chủ nghĩa, tư tưởng: những điều cho đi là những điều còn mãi.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 8

Từ xưa đến nay, ích kỉ vẫn luôn là một thói hư tật xấu mà con người ta chán ghét, mong muốn xóa bỏ. Thói xấu này đã tồn tại âm ỉ trong xã hội từ rất lâu. Và cho đến tận cuộc sống hiện đại ngày nay vẫn chưa thể hoàn toàn đẩy lùi.

Ích kỉ là cách gọi chung cho kiểu tính cách luôn chỉ nghĩ cho bản thân mình, luôn đặt bản thân mình lên hàng đầu trong mọi trường hợp. Chỉ cần thỏa mãn bản thân, thì người khác có bị tổn thương, mất mát ra sao cũng mặc kệ. Thậm chí, họ còn không từ thủ đoạn nào, sẵn sàng làm mọi thứ để thỏa mãn bản thân, dành phần hơn về phía mình. Điều đó không chỉ gây tha hóa người có thói ích kỉ, khiến họ trở thành kẻ xấu trong tập thể. Bị mọi người chán ghét, xa lánh, cô lập. Mà hơn hết, nó gây ảnh hưởng đến lợi ích chung, sự đoàn kết của một tập thể. Điều đó là vô cùng tai hại, bởi gián tiếp gây mâu thuẫn nội bộ, cản trở tình cảm đoàn kết của mọi người, giảm hiệu suất làm việc nhóm.

Trong xã hội hiện đại ngày nay, khi cái tôi dần được tôn trọng, cơ hội thể hiện bản sắc cá nhân cho mỗi người ngày càng nhiều, đã dần trở thành cơ hội cho sự ích kỉ len lỏi và phát triển mạnh mẽ. Điều đó gián tiếp khiến cho cái ta dần bị bóp nghẹt bởi cái tôi bị biến chất từ thói ích kỉ. Do đó, chúng ta cần hành động ngay hôm nay để xóa bỏ thói xấu này. Trước hết, là từ các phương án giáo dục và tuyên truyền, ngay từ khi còn nhỏ cho các bạn học sinh. Để các bạn thấm nhuần sự độc hại của thói ích kỉ, hiểu hơn về niềm vui của sự sẻ chia, nhường nhịn, giúp đỡ lẫn nhau trong cuộc sống. Sau đó, là có những cách lên án, phê phán thích hợp với các hành động biểu lộ sự ích kỉ một cách độc hại, sỗ sàng. Cuối cùng, quan trọng nhất, chính là ý thức của bản thân mỗi người. Chỉ khi bản thân mỗi người trong chúng ta tự thấu hiểu, điều chỉnh bản thân mình, không cho thói ích kỉ xuất hiện và ngự trị tâm hồn, thì khi đó nó sẽ dần dần biến mất.

Bản thân em không phải là chưa từng xuất hiện suy nghĩ ích kỉ, mong muốn mọi thứ tốt đẹp phải về mình. Nhưng nhớ tới thầy cô, bố mẹ tin yêu, em đã tự mình đập tan suy nghĩ đó, để sống chan hòa, giàu tình yêu thương với mọi người. Em tin rằng, chỉ cần chúng ta muốn, thực sự muốn thì việc xóa tan lối sống ích kỉ sẽ sớm trở thành hiện thực.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 9

Để có thể sống chân chính và ngẩng cao đầu tự hào về hai tiếng con người thì trên hành trình gian nan ấy, quả thực chúng ta cần cố gắng và nỗ lực rất nhiều. Chúng ta cần có bản lĩnh, trái tim nhân hậu vị tha và đặc biệt là biết cách giết chết con rắn độc “ích kỉ” đang ẩn náu trong tâm hồn mỗi người. Hãy xóa bỏ nó ngay nếu bạn không muốn mình trở thành một con người sống mà chỉ biết lấy bản thân mình .

Lòng ích kỉ là sự vị kỉ cá nhân, là thái độ và suy nghĩ chỉ biết vì lợi ích cá nhân, chỉ biết mưu mô, toan tính và sân si với những lợi ích của bản thân, không biết cách sống cho - nhận một cách hài hòa cân đối. Dĩ nhiên, là con người chưa bao giờ là hoàn hảo cả, tuy nhiên đừng cứ trách cuộc đời hay méo mó, sao ta không tròn tự trong tâm. Vậy nên, lòng ích kỉ là một con rắn độc nó luôn âm thầm luồn lách vào bên trong tâm hồn bạn, chỉ cần chút sơ hở nó sẽ chiến thắng và bạn sẽ bị nó khuất phục.

Ai cũng đều muốn mang lợi ích về mình, đều nghĩ cho bản thân trong những tình huống phải tính toán hơn thiệt, điều ấy sẽ gây ra lòng ích kỉ. Sự ích kỉ sẽ đến khi khát vọng biến thành tham vọng, khi cá nhân không thể suy nghĩ cho cộng đồng, khi cái tôi chiến thắng và át chế cái ta chung. Lòng ích kỉ khiến ta chỉ biết nghĩ cho bản thân, thành ra quanh co với những ham muốn cá nhân, đánh mất mình trong vòng xoáy của lợi ích và thù hận. Lòng ích kỉ sẽ gây ra tâm lí đố kị, ghen ghét với những ai đạt được thành công hay hạnh phúc hơn mình, từ đó muốn tìm mọi cách để chiến thắng đối phương, dùng mọi thủ đoạn để hạ gục đối thủ. Do vậy tâm hồn không bao giờ được thanh thản nhẹ nhõm thậm chí còn thấy áp lực và mệt mỏi vì quay cuồng và bị sai khiến bởi lòng tự ái. Bản thân với cái tôi đề cao quá cao sẽ đánh mất mình giữa cộng đồng và nhân quần rộng lớn. Rồi dần dần sẽ mất đi tình đồng loại nhân cách cao thượng và sự vị tha của tâm hồn. Đẩy ta gần hơn dưới hố sâu của tội lỗi và cơn cuồng nộ của tranh đấu, giành giật. chính vì thế, con người dễ bị sa ngã, xói mòn và băng hoại về đạo đức, chết dần chết mòn đi vì những lợi ích ti tiện và tầm thường của cá nhân, chạy theo những giá trị nhất thời mà mất đi giá trị và tâm hồn cao quý của loài người.

Hãy nhìn những con người cứ mãi quanh quẩn trong vòng danh lợi, đấu đá và ganh ghét lẫn nhau xem, họ đã bị cộng đồng xa lánh, từ chối bởi cá nhân chỉ có thể hòa hợp với cộng đồng khi biết cân đối, hài hòa giữa cống hiến và hưởng thụ. Sự ích kỉ cũng là một biểu hiện của việc muốn hưởng thụ vậy. Thử hỏi, nếu ai cũng sống bằng lòng ích kỉ, cũng sống với cái tôi cao ngất ngưởng ấy, xã hội và nhân quần sẽ đi về đâu. Liệu còn đâu làm điểm tựa cho sự bền vững được chăng. Một người chỉ biết có ích kỉ, chỉ biết có cá nhân sẽ sớm bị đào thải, bị xa lánh và tấy chay với những tham vọng và ham muốn vô độ của bản thân.

Nhưng để có thể sống cống hiến, hi sinh, vị tha mà không tham sân si với những lợi ích tầm thường, dễ dãi cần phải là người có bản lĩnh, nhân cách cao thượng. biết hi sinh, chấp nhận mình vì mọi người, mình không là duy nhất, cần hiểu rõ vai trò của cá nhân trong mối quan hệ với cộng đồng. không quá tham lam và thái độ cố hữu, bảo thủ, đấy cũng là một hướng sáng để bạn mở ra cánh cửa của tình yêu trong trái tim.

Còn gì cao quý và hãnh diện hơn cho một thái độ sống vị tha, cống hiến quên mình. Không phải lúc nào ta cũng là duy nhất, ta cần yêu quý bản thân nhưng đó không có nghĩa là bạn được phép sống ích kỉ. Thật vui biết bao khi một trái đất ngập tràn yêu thương và lòng ích kỉ trở thành biển hồ chết.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 10

Viên thuốc độc duy nhất bóp chết tâm hồn con người bởi vị đắng và vị của sự khắc nghiệt có lẽ là ích kỉ. Nó sinh ra từ chính sự đố kị, ghen ghét, không gian chật hẹp trong trái tim bạn khi ở trong một tập thể, cộng đồng.

Ích kỉ thể hiện ở nhiều mặt, có thể là không thích san sẻ vì sợ bản thân thiệt thòi hơn, là nhỏ nhen trước sự hối lỗi của người khác. Song thử hỏi trong cuộc sống này ai hạnh phúc hơn ai, ai thành công hơn ai? Biết chia sẻ với mọi người có nghĩa là bạn đang ghép cho trái tim mình những tế bào nhân ái mạnh khỏe, còn ích kỉ giữ khư khư dẫu những gì nhỏ nhặt nhất cũng đủ làm già nua gốc rễ tâm hồn. Bởi bạn đang tự tách mình khỏi mối quan hệ với mọi người, cộng đồng, khỏi tình cảm ấm áp của nhân loại. Chưa đủ, ích kỉ chính là con virus đẩy lùi sự phát triển văn minh con người, rõ nhất là hệ lụy của nó - căn bệnh vô cảm.

Chỉ vì chỉ ích kỉ, xem trọng bản thân mà không quan tâm đến người khác mà không ít những vụ vợ chồng, anh em,.. sát hại nhau vì một câu nói, hành động không vừa mắt, hay vì của cải cha mẹ chia không vừa ý.

Chúng ta cần lên án những kẻ vị kỉ cá nhân nghiêm trọng kia, giúp đỡ những ai còn đang mềm yếu trước virus ích kỉ và ca ngợi, trân trọng lòng tốt của mọi người. Cuộc sống nồng nàn hương vị hạnh phúc khi ta đối mặt với tinh xấu - ích kỉ, đương nhiên sẽ ngập tràn oán hờn nếu lựa chọn xuôi theo nó.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 11

Con người sinh ra, không có ai là hoàn hảo, mà đều mang trong mình cả những đức tính đẹp và cả những thói xấu. Một trong những tính xấu nhất của con người đó chính là tính ích kỷ.

Ích kỷ, chính là chỉ biết lo lắng, suy nghĩ đến bản thân mình, mà không quan tâm đến những người khác. Kẻ ích kỷ là kẻ chỉ biết vun vén cho bản thân mình, luôn muốn giành những thứ tốt nhất cho bản thân mình. Họ không biết suy nghĩ, quan tâm hay hy sinh cho người khác dù chỉ là một chút.

Thậm chí, những kẻ ích kỷ còn luôn tính toán, tìm mọi cách để đạt được mục đích của mình, bất chấp việc chà đạp hay làm tổn thương người khác. Không chỉ vậy, đây còn là những người chỉ biết nhận lại mà không biết cho đi. Họ có thể vô tư nhận sự giúp đỡ hay tình yêu thương của người khác nhưng lại không biết giúp đỡ hay yêu thương mọi người vì lo sợ mình sẽ bị thiệt thòi.

Trong đời sống hằng ngày, tính ích kỷ của mỗi người được thể hiện rõ nét thông qua hành động, lối sống của họ. Trong lớp học, kẻ ích kỷ là kẻ luôn muốn mình hơn người khác. Những học sinh ích kỷ sẽ không biết giúp đỡ bạn bè trong học tập, hay chia sẻ những tài liệu quý báu với bạn bè vì sợ bạn sẽ giỏi hơn mình. Trong môi trường công sở, một người nhân viên ích kỷ sẽ chỉ biết tranh nhận những việc dễ, nhẹ nhàng về mình và đùn đẩy những việc khó cho người khác. Đáng sợ hơn, có những kẻ còn tìm cách để cướp công lao của người khác và trốn tránh trách nhiệm khi mình làm sai. Trong đời sống xã hội, những người ích kỷ sẽ không biết giúp đỡ bạn bè, người thân hay hàng xóm láng giềng của mình mà chỉ biết nhận sự giúp đỡ từ họ.

Tính ích kỷ là một thói xấu đáng lên án bởi nó khiến cho con người sống thu hẹp bản thân, trở thành một cá thể tách biệt trong cộng đồng. Có thể nói rằng, tính ích kỷ sẽ giết chết con người theo một cách dần dần và từ từ. Bởi lẽ, khi cá nhân tự tách mình ra khỏi tập thể, một con người tự tách mình ra khỏi cộng đồng đồng nghĩa với họ đã tự tay cắt đứt cơ hội phát triển của mình. Những người ích kỷ sẽ dần thu hẹp bản thân vào trong cái kén của riêng họ. Đến một ngày, họ sẽ tự chết đi trong chính cái kén của bản thân vì khi đó họ đã mất đi bạn bè, người thân. Những người xung quanh sẽ xa lánh và không ai còn muốn quan tâm, giúp đỡ họ nữa.

Tố Hữu đã từng nói: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình". Quả thật vậy, chỉ khi còn người sống biết sẻ chia, giúp đỡ, yêu thương người khác thì cuộc sống mới thực sự có ý nghĩa và ta mới có thể nhận lại được sự giúp đỡ và sẻ chia từ mọi người. Còn nếu khư khư giữ bản tính ích kỷ, chỉ biết sống cho riêng mình thì sẽ sớm bị loại trừ khỏi xã hội.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 12

Con người là thực thể phức tạp nhất của vũ trụ, không chỉ đơn thuần một mặt nguyên phiến mà là sự tổng hòa của nhiều mặt đối lập. Chúng ta không chỉ có phần tốt đẹp tựa như thiên thần mà còn có phần xấu xa của ác quỷ. Một trong những mặt tối của con người chính là sự ích kỷ.

Nếu “vị tha” là biết sống, biết nghĩ, biết hi sinh vì người khác không màng đến lợi ích của bản thân thì ngược lại với vị tha là ích kỷ- chỉ biết nghĩ đến mình trước tiên, không chia sẻ giúp đỡ mọi người, có những toan tính vụ lợi. Đây là một thói xấu bị xã hội lên án, phê phán. Nhưng chúng ta không thể phủ nhận rằng trong bất kì ai cũng tồn tại sự ích kỷ dù ít dù nhiều vì nó đã thuộc về bản năng, tượng trưng cho phần “con”.

Trong cuộc sống thường ngày không khó để chúng ta bắt gặp hành động xuất phát từ sự vị kỷ. Chỉ đơn giản như chia một cái bánh, một gói kẹo cũng so tính thiệt hơn. Cái bánh, cái kẹo chính là tượng trưng cho lợi ích mình nhận được. Những kẻ tham lam thường chăm chăm vụ lợi cho bản thân, lo vun vén cho chiếc bánh lợi ích của mình ngày càng to hơn, cao hơn. Khi làm việc nhóm, có những người tìm mọi cách đùn đẩy công việc cho người khác trong khi vẫn hưởng thành quả, đúng như “ngồi mát ăn bát vàng”, đến khi có sai sót thì lại chối bỏ trách nhiệm. Có những người suốt ngày chỉ than phiền về cuộc sống của mình mà không nhìn ngoài kia có bao mảnh đời còn vất vả hơn thế, sẵn sàng chi một số tiền lớn để mua một chiếc váy, túi xách hàng hiệu mà không cho nổi người ăn xin một đồng. Tất cả những biểu hiện ấy, cội nguồn sâu xa chính là từ sự ích kỷ của con người, không quan tâm đến người khác.

Sự ích kỷ tựa như một con rắn độc sẽ len lỏi và nhuốm đen trái tim của chúng ta, tàn phá nó chết dần chết mòn. Chính thói xấu này là tiền đề dẫn đến căn bệnh vô cảm, thứ bệnh còn đáng sợ hơn cả ung thư trong xã hội này. Bạn sẽ chỉ còn biết đau nỗi đau của riêng bạn, vui niềm vui của riêng bạn, không lắng nghe, đồng cảm với tiếng vọng của đời. Cũng từ chỉ nghĩ cho mình, bao nhiêu vụ tranh chấp, bao mối quan hệ bị đổ vỡ, thậm chí những hậu quả đau thương đã xảy ra…

Dù đó là một thói xấu cần loại bỏ nhưng để diệt trừ được nó là cả một hành trình dài, đòi hỏi sự kiên trì và nỗ lực không ngừng của con người. Những đứa trẻ cần phải được giáo dục đúng đắn ngay từ những năm tháng đầu đời. Tình yêu thương, vị tha chính là liều thuốc hiệu nghiệm nhất tiêu diệt con rắn độc ích kỷ kia. Hãy để tình yêu và sự hi sinh lan tỏa từ chính gia đình, bạn bè, thầy cô rồi rộng ra là những mảnh đời bất hạnh khác. Sau mỗi lần bạn ích kỷ, hãy dành thời gian suy nghĩ lại chín chắn, kỹ càng để rút kinh nghiệm.

Dẫu vậy, chúng ta không nên bi quan về cuộc sống rằng chỉ toàn những điều xấu xa, tàn ác. Cuộc sống vẫn luôn là một món quà tươi đẹp chờ được khám phá. Những con người ích kỷ chỉ là “con sâu làm rầu nồi canh”, vẫn còn nhiều những tấm lòng lương thiện và đầy vị tha, không đâu xa mà ngay bên cạnh chúng ta thôi.

Sự ích kỉ là một tính xấu cần phải lên án, loại bỏ để chúng ta sống xứng đáng với hai chữ “CON NGƯỜI”. Và cuộc chiến giữa tốt và xấu, thiện và ác là một cuộc chiến không khoan nhượng, phần “người” phải chiến thắng để đưa chúng ta đi đến cõi hoàn thiện.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 13

Bailey từng nói: "Khi bạn sinh ra, bạn khóc còn mọi người cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc, còn bạn, bạn cười." Mỗi con người sinh ra là một cá thể khác biệt, có những nét tính cách khác nhau. Chúng ta cần phải từng ngày nỗ lực để hoàn thiện bản thân, dẹp bỏ những tính xấu mà mình thường hay mắc phải. Một trong những tính xấu đó chính là tính ích kỉ.

Vậy tính ích kỉ là gì? Ích kỉ là một thái độ sống không tốt, là sự thờ ơ vô cảm trước một tình huống xảy ra trước mặt, là một thái độ sống lạnh nhạt chỉ biết lo cho bản thân, không hề quan tâm những người xung quanh. Những người ích kỉ lúc nào cũng đặt quyền lợi của bản thân lên quyền lợi của mọi người, của tập thể. Ích kỉ là một lối sống tiêu cực, không chỉ bào mòn bản chất của chính mình mà còn ảnh hưởng đến xã hội. Bạn nên nhớ nhà thơ Tố Hữu từng viết: “Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình.”

Biểu hiện của tính ích kỉ trong mỗi con người rất rõ nét. Họ sống trong tư thế không chịu mở lòng, luôn ngại khó, ngại khổ mà đùn đẩy trách nhiệm cho người khác, làm việc gì cũng phải tính toán hơn thua với người khác, chỉ thích hưởng quyền lợi mà không thích làm việc. Những người chỉ lo đến mình, khư khư giữ lấy lợi ích của riêng mình luôn phải sống trong cái vỏ bọc mà họ tạo ra, rất kín đáo. Chúng ta không thể chui vào đó được, vì hàng rào rất chắc chắn, họ sẽ ít mở lòng, ít hòa đồng và hơn hết là khi nào thấy có lợi ích thì mới làm. Ví dụ như trong lớp học, khi có bạn đến hỏi cách giải một bài toán khó mà mình đã giải ra, vì sợ bạn cũng làm ra rồi giỏi hơn mình nên né tránh, nói dối rằng chưa làm ra rồi lảng sang việc khác. Hay khi cả lớp đi uống nước sau những buổi lao động ở trường, trong lúc bạn bè nói chuyện vui vẻ thì bạn nhăn mày nhăn mặt tính toán: “Mình thì làm mệt phờ người còn nó chỉ làm một chút mà cũng được ngồi uống nước như mình.” Chẳng phải Bác Hồ đã từng nói: “Lao động là vinh quang” sao? Nhưng lúc đó bạn có nghĩ được như vậy không? Chắc chắn là không đâu khi mà sự ích kỉ đang quấn lấy trí óc bạn, khiến cho bạn càng thêm mệt mỏi. Một người luôn mơ ước có cái này cái kia, thành ông này ông nọ nhưng lại ngại khó khăn, gian khổ, luôn toan tính để đạt được mọi việc bằng thủ đoạn thì chẳng mấy chốc lâu đài cát ấy cũng sụp đổ.

Hậu quả của tính ích kỉ thật khó lường. Lòng ích kỉ khiến ta chỉ biết nghĩ cho bản thân, thành ra quanh co với những ham muốn cá nhân, đánh mất mình trong vòng xoáy của lợi ích và thù hận. Tính ích kỉ như một ngọn gió sa mạc làm khô héo tất cả, khô héo tâm hồn ta và khô héo tình cảm người khác dành cho ta. Những người ích kỉ sẽ không bao giờ phát triển hay khẳng định được bản thân, cũng khó có thể thành công trong cuộc sống. Bởi vì họ sẽ bị người khác xa lánh, ghét bỏ, sẽ không bao giờ được người khác giúp đỡ hay tạo cơ hội để phát triển, bởi cá nhân chỉ có thể hòa hợp với cộng đồng khi biết cân đối, hài hòa giữa cống hiến và hưởng thụ. Bạn gieo nhân nào thì gặp quả đấy. Đó chính là luật nhân quả mà bạn phải biết để có thể hoàn thiện bản thân mình từng ngày.

Con người có thể đối mặt với nhiều vấn nạn khác nhau nhưng vấn đề cấp thiết nhất chính là xóa bỏ sự ích kỉ - đuổi một con quỷ dữ ra khỏi tâm hồn. Sống là phải biết yêu thương, biết quan tâm và chia sẻ, bởi vì mỗi con người chúng ta đều có một trái tim để cảm thông và hòa chung nhịp đập với cộng đồng. Học cách quan sát, để ý đến người xung quanh mình nhiều hơn. Ta nên thay đổi lối sống cực đoan không bao giờ chịu nhận phần thua thiệt về mình và học cách nhún nhường trước mọi người. Quan trọng hơn hết là phải rèn luyện bản thân , giúp đỡ mọi người.

Bên cạnh đó, chúng ta nên lên án mạnh mẽ những kẻ sống thờ ơ vô cảm như một bạn học sinh nhìn thấy một cụ già bị ngã nhưng không chịu dừng lại dù chỉ một phút để đỡ bà cụ dậy vì một lí do đơn giản: “Không thể đến lớp trễ, sẽ bị cô giáo phạt nặng mất”. Hay những kẻ chỉ biết đến bản thân, không bao giờ nhường nhịn vì người khác. Ta nên chọn một “loại thuốc” hữu hiệu cho căn bệnh thế kỉ ấy để cuộc sống trở nên tươi đẹp.

Còn gì cao quý và hãnh diện hơn cho một thái độ sống vị tha, cống hiến quên mình. Không phải lúc nào ta cũng là duy nhất, ta cần yêu quý bản thân nhưng đó không có nghĩa là bạn được phép sống ích kỉ. Cuộc sống không đủ dài để chúng ta có thể sửa chữa tất cả những sai lầm của bản thân, nhưng đủ dài để chúng ta vứt bỏ bản tính ích kỉ và bắt đầu lại với một trái tim đầy tình yêu thương.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 14

Mỗi chúng ta đều được tôn trọng và coi là một cá thể riêng biệt, có cái “tôi” riêng của mình. Nhưng khi cái “tôi” được đề cao quá lên, nó trở thành một tích cách không ai mong muốn- sự ích kỷ.

“Ích kỷ” bắt đầu từ chữ “I”- trong tiếng Anh, nó gọi là chữ “tôi”. “Kỷ” chính là cái riêng, là “tôi” còn “ích” được hiểu trong từ “lợi ích”. Khi cái “tôi” chỉ biết nghĩ cho mình, cho lợi ích của mình mà không quan tâm đến lợi ích cộng đồng, thậm chí vì mình có thể làm ngơ, làm hại đến lợi ích cộng đồng, người đó trở nên ích kỷ, hẹp hòi.

“Ích kỷ” tồn tại dưới mọi hình thức và hành động từ nhỏ nhất. Ban đầu là việc chỉ quan tâm đến lợi ích của mình. Đó đơn giản có thể là khi một đứa trẻ có rất nhiều kẹo nhưng lại không muốn chia cho bạn bè của em, là một người khi giúp bạn mình phải tính thiệt hơn, trước sau để lợi ích và quyền lợi của mình có bị mất mát hay không. Bắt đầu từ sự tính toán, đến so đo xem làm có được lợi không, làm cái nào thì lợi hơn, tại sao người khác lại được hưởng nhiều hơn mình. Cao hơn, sự ích kỷ khiến con người ta có thể vì lợi ích bản thân mà chà đạp lên quy tắc, tình thương và lợi ích của người khác, của cộng đồng để làm thỏa mãn mình.

Đặc biệt là không bằng năng lực của mình mà nhờ vào những chiêu mẹo, mánh khóe. Những vụ quan chức cấp cao hiện nay, có những người là tổng giám đốc, bị bắt bởi tội tham nhũng là không hề ít. Mở rộng ra, sự ích kỉ đôi khi nằm ngay trong bản thân mỗi chúng ta, trong cách chúng ta đối xử với thiên nhiên tạo vật. Mạc Ngôn, một nhà văn lớn của Trung Quốc đã phải thốt lên: “tôi cảm thấy nhân loại đang đối mặt với nguy hiểm lớn nhất, chính là sự kết hợp giữa khoa học kỹ thuật ngày càng tiến bộ và tham vọng ngày càng bùng phát của nhân loại. Với dục vọng bị kích thích của con người, sự phát triển của khoa học kỹ thuật đã đi chệnh khỏi quỹ đạo thông thường là để phục vụ nhu cầu sức khỏe của con người, thay vào đó là điên cuồng phát triển dưới sự dẫn động của lợi nhuận để đáp ứng – kỳ thực là nhu cầu bệnh hoạn của một số ít người giàu có.” Nhân loại đang điên cuồng bóc lột trái đất: Chúng ta làm đau những dòng sông, chúng ta làm đau những cánh đồng, chúng ta khoan vào trái đất trăm ngàn lỗ thủng, dùng sắt thép và xi măng xây nên những công trình kiến trúc kỳ quái, đặt cho nó cái tên mỹ miều là “thành phố”, chúng ta ở trong những thành phố này thoải mái phóng túng những dục vọng của mình, tạo ra những thứ rác rưởi vĩnh viễn khó mà tiêu huỷ được. Đó chính là sự ích kỉ phục vụ cho lợi ích của mình, bất chấp lời kêu cứu của mẹ thiên nhiên.

Nhìn ngay những biểu hiện của sự ích kỉ, chúng ta cũng đủ thấy tác hại của nó. Sự ích kỉ quá đề cao cái “tôi” khiến cho con người bị cô lập, không thể kết nối với bên ngoài. Trong khi, mỗi cá nhân đều là một phần của tự nhiên, là một mảnh ghép của cộng đồng. Chẳng ai có thể sống một mình trên thế gian này. Và như thế, họ đang tự hủy hoại mình. Tệ hại hơn, họ lại lây lan sang người khác và cộng đồng. Khi những người ích kỷ, vụ lợi làm điều xấu mà được kết quả tốt, đó sẽ là con virus cực kì nguy hiểm kích phát những người khác làm theo. Một người ích kỉ- một người bị tụt lại nhưng hai người, ba người, một xã hội toàn ích kỉ, xã hội ấy chắc chắn sẽ chết trong sự mục ruỗng. Cũng chính sự ích kỉ của con người khiến cho thiên nhiên phải chịu đau đớn và mất mát. Hủy hoại môi trường sống xung quanh, khác nào ta đang hủy hoại chính mình. Ích kỉ xuất phát từ một chữ tôi nhỏ bé nhưng lại đem đến cái chết cho rất nhiều sự sống.

Sự ích kỉ ấy xuất phát từ cái “tôi” rất đỗi bản năng và tự nhiên của con người nhưng khi không được kiềm chế và thay đổi, ngược lại nó ngày càng phát triển. Nó “bọc kén” mọi cảm xúc và tình cảm tốt đẹp để sự tham lam thoát ra, kéo theo sự toan tính mà trở nên độc ác, không suy nghĩ, bất chấp hậu quả. Hiệu ứng đám đông dễ bắt chước, làm theo cùng với sự xô bồ, phức tạp của xã hội hiện đại chính là điều kiện thuận lợi để những “con sâu” ấy “làm rầu” cả nồi canh.

“Địa cầu bốn bề lửa khói, toàn thân run rẩy, biển cả kêu gào, cát bụi bay khắp nơi, hạn hán lũ lụt, bệnh tật lan tràn… đều liên quan đến sự phát triển bệnh hoạn của khoa học kỹ thuật dưới sự kích thích bởi dục vọng tham lam của các nước phát triển.” (Mạc Ngôn), đến sự ích kỷ của loài người. Đã đến lúc chúng ta phải nói cho mọi người biết, đặc biệt là những người giàu có do sử dụng những thủ đoạn bất chính để đạt được tiền tài và quyền lực, họ là những người có tội, thần linh sẽ không bảo hộ cho họ. Chúng ta phải nói với những chính trị gia hư vinh rằng, cái gọi là lợi ích quốc gia không phải là tối cao nhất, điều cao cả chân chính nhất là lợi ích lâu dài của toàn nhân loại. Chúng ta cần hiểu rằng mọi người đều ngồi chung trên một chiếc thuyền, nếu thuyền chìm, cho dù có người mặc hàng hiệu, châu báu đầy người, hay là đơn sơ áo vải, vô danh tiểu tốt thì kết cục đều như nhau cả. Và trước hết, từ bản thân chúng ta cần rèn luyện để hạn chế, khắc chế cái “Tôi” đang ngày càng lớn trong mình: học cách lắng nghe, ghi nhận, biết cách yêu thương, sẻ chia và có ý thức đối với chính mình.

Nhưng không “ích kỉ” không có nghĩa là loại bỏ hoàn toàn cái tôi của mình, trở nên bạc nhược, không có chính kiến hay không dám bảo vệ quyền lợi của mình. “Làm người không nên có cái tôi” nhưng cũng không được đánh mất chính bản thân mình.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 15

Trong cuộc sống, mỗi con người đều có nhu cầu và lợi ích riêng. Tuy nhiên, khi cái “tôi” cá nhân bị đẩy lên quá cao, người ta dễ rơi vào thói ích kỉ – chỉ biết nghĩ cho bản thân mà thờ ơ với người khác. Đây là một vấn đề đáng lo ngại trong xã hội hiện đại, không chỉ ảnh hưởng đến các mối quan hệ mà còn cản trở sự phát triển chung của cộng đồng.

Ích kỉ là lối sống đặt lợi ích cá nhân lên trên tất cả, sẵn sàng bỏ qua hoặc làm tổn hại đến người khác để đạt được mục đích của mình. Biểu hiện của thói ích kỉ rất đa dạng: trong học tập, có người không muốn giúp bạn bè vì sợ “bị vượt mặt”; trong công việc, có người tranh công, đổ lỗi; ngoài xã hội, có những hành vi như chen lấn, không nhường nhịn nơi công cộng, thậm chí vô cảm trước khó khăn của người khác. Ở mức độ cao hơn, ích kỉ còn dẫn đến sự gian dối, vụ lợi và thiếu trách nhiệm.

Nguyên nhân của thói ích kỉ đến từ nhiều phía. Trước hết, đó là do nhận thức hạn chế, chưa hiểu được giá trị của sự sẻ chia và tinh thần cộng đồng. Bên cạnh đó, lối sống cạnh tranh gay gắt trong xã hội hiện đại cũng khiến một số người chỉ chú trọng lợi ích cá nhân. Sự giáo dục chưa đầy đủ từ gia đình và nhà trường, hoặc việc nuông chiều quá mức, cũng có thể khiến con người hình thành thói quen chỉ nghĩ cho mình.

Thói ích kỉ gây ra nhiều hậu quả tiêu cực. Trước hết, nó làm rạn nứt các mối quan hệ, khiến con người trở nên cô lập, khó nhận được sự tin tưởng và yêu quý từ người khác. Về lâu dài, một xã hội đầy những cá nhân ích kỉ sẽ thiếu đi sự đoàn kết, khó phát triển bền vững. Đặc biệt, với giới trẻ, nếu không được uốn nắn kịp thời, thói ích kỉ có thể làm lệch lạc nhân cách, ảnh hưởng đến tương lai.

Tuy nhiên, cần hiểu rằng việc quan tâm đến bản thân không đồng nghĩa với ích kỉ. Mỗi người cần biết chăm sóc, bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình, nhưng đồng thời cũng phải tôn trọng và chia sẻ với người khác. Lối sống tích cực là sự hài hoà giữa cái “tôi” và cái “chúng ta”.

Để khắc phục thói ích kỉ, cần bắt đầu từ nhận thức và hành động của mỗi cá nhân. Mỗi người nên rèn luyện lòng nhân ái, biết đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu và cảm thông. Gia đình và nhà trường cần giáo dục trẻ em về tinh thần sẻ chia, hợp tác. Xã hội cũng cần tôn vinh những hành động đẹp, lan toả giá trị sống vì cộng đồng.

Tóm lại, thói ích kỉ là một biểu hiện tiêu cực cần được nhận diện và khắc phục. Mỗi người, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần xây dựng cho mình một lối sống biết yêu thương, chia sẻ và trách nhiệm. Khi đó, cuộc sống không chỉ trở nên tốt đẹp hơn cho mỗi cá nhân mà còn góp phần xây dựng một xã hội văn minh, nhân ái và bền vững.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 16

Trong cuốn tiểu thuyết kinh điển "Tiếng chim hót trong bụi mận gai", có một triết lý đau đớn rằng con người ta đôi khi tự đâm vào ngực mình những chiếc gai nhọn chỉ để đổi lấy một khúc ca tuyệt mĩ. Thế nhưng, trong đời sống thực tại, có một loại "gai nhọn" không tạo ra tiếng hát mà chỉ tạo ra những khoảng cách lạnh lẽo, đó chính là thói ích kỉ. Nếu sự thấu cảm là nhịp cầu kết nối các tâm hồn, thì thói ích kỉ lại là bức tường kiên cố nhất nhốt con người vào ốc đảo của riêng mình. Trong một thế giới đang khát khao sự kết nối toàn cầu, thói ích kỉ không còn là câu chuyện về tính cách cá nhân, mà đã trở thành một vấn đề sống còn của đạo đức xã hội hiện đại.

Ích kỉ, hiểu một cách trần trụi nhất, là lối sống chỉ biết đặt lợi ích, cảm xúc và nhu cầu của bản thân lên trên hết, bất chấp sự tổn thương hay thiệt hại của những người xung quanh. Biểu hiện của nó không luôn luôn là những hành động tàn bạo, mà thường núp bóng dưới những sự "vô can" hằng ngày. Đó là khi một người thản nhiên xả rác ra nơi công cộng vì "sạch nhà mình là đủ", là khi một cá nhân im lặng trước cái xấu vì sợ ảnh hưởng đến quyền lợi riêng, hay là việc tranh giành những mẩu lợi ích nhỏ nhoi mà dẫm đạp lên nỗ lực của tập thể. Trong kỷ nguyên số, thói ích kỉ còn biến tướng thành sự "vô cảm trực tuyến", nơi người ta sẵn sàng buông lời miệt thị để thỏa mãn cái tôi thượng đẳng ảo mà không quan tâm đến nỗi đau thực sự của nạn nhân phía sau màn hình.

Mở rộng cái nhìn ra tầm vĩ mô, thói ích kỉ chính là lực cản lớn nhất của sự phát triển bền vững. Hãy nhìn vào những cuộc khủng hoảng khí hậu, những cánh rừng bị tàn phá hay nguồn nước bị ô nhiễm. Đó chẳng phải là kết quả của sự ích kỉ từ các quốc gia, các tập đoàn và mỗi cá nhân khi chỉ chăm chăm khai thác tài nguyên vì lợi nhuận trước mắt mà bỏ mặc tương lai của thế hệ mai sau đó sao? Khi con người sống với tư duy "mưa lúc nào trắng mặt lúc ấy", chúng ta đang tự cắt đứt sợi dây sinh mệnh của chính mình. Ích kỉ làm nghèo nàn đi những tâm hồn giàu có, biến thế giới thành một đấu trường nơi người ta nhìn nhau bằng ánh mắt nghi kị thay vì cái nắm tay ấm áp của sự sẻ chia.

Tại sao con người lại dễ rơi vào cái bẫy của sự ích kỉ? Có lẽ vì trong bản năng sinh tồn, chúng ta luôn có xu hướng bảo vệ chính mình. Tuy nhiên, ranh giới giữa "yêu bản thân" và "ích kỉ" thường bị nhầm lẫn. Yêu bản thân là bồi đắp giá trị để cống hiến, còn ích kỉ là vơ vét giá trị để thụ hưởng đơn độc. Xã hội hiện đại với nhịp sống quá nhanh và sự cạnh tranh khốc liệt đôi khi vô tình cổ súy cho tư tưởng "mạnh được yếu thua", khiến con người quên mất rằng: không ai có thể hạnh phúc trọn vẹn giữa một cộng đồng đau khổ. Như một định luật tự nhiên, hạt giống nếu giữ khư khư trong kho sẽ mục nát, chỉ khi chịu tan mình vào lòng đất mới nảy mầm thành đại ngàn xanh tốt.

Hệ lụy của thói ích kỉ là một sự cô độc đáng sợ. Người sống ích kỉ có thể có được vật chất, nhưng họ mãi mãi là những kẻ "nghèo khổ" về tình cảm. Họ sống trong một vòng tròn chật hẹp, không có tri kỷ, không có sự cộng hưởng và không có sự bình yên trong tâm hồn. Một xã hội mà mỗi cá nhân là một hòn đảo ích kỉ sẽ là một xã hội rạn nứt, dễ dàng sụp đổ trước những biến cố của lịch sử. Chỉ có lòng vị tha, sự bao dung và tinh thần vì cộng đồng mới là liều thuốc giải duy nhất để phá vỡ bức tường lạnh lẽo đó.

Hành trình vượt qua thói ích kỉ phải bắt đầu từ việc học cách lắng nghe và thấu cảm. Chúng ta cần hiểu rằng, mỗi hạnh phúc ta trao đi là một niềm vui được nhân đôi, và mỗi nỗi đau ta san sẻ là một gánh nặng được vơi bớt. Giáo dục không chỉ là dạy chữ, mà phải là dạy cách làm người – những con người biết đau trước nỗi đau của đồng loại, biết xấu hổ trước hành vi chiếm đoạt lợi ích chung. Một hành động nhỏ như nhường chỗ trên xe buýt, một nụ cười khích lệ đồng nghiệp hay một sự đóng góp thầm lặng cho quỹ từ thiện chính là những bước chân đầu tiên đưa chúng ta thoát khỏi "cái hang" ích kỉ để đến với ánh sáng của sự nhân văn.

Khép lại những suy tư về thói xấu này, chúng ta chợt nhận ra rằng: cuộc đời này quá ngắn ngủi để sống một cách nhỏ hẹp. Khi chúng ta mở lòng mình ra với thế giới, thế giới sẽ tự khắc trở nên rộng lớn hơn. Đừng là những hòn đá cuội khô khan chỉ biết nằm im một chỗ, hãy là dòng nước mát lành biết chảy trôi và tưới tắm cho những vùng đất khô cằn. Sự vĩ đại của con người không đo bằng những gì họ chiếm giữ, mà đo bằng những gì họ đã tận hiến. Chỉ khi cái "tôi" hòa mình vào cái "ta" chung, cuộc sống mới thực sự trở thành một bản giao hưởng rực rỡ sắc màu và tràn đầy ý nghĩa.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 17

Trong xã hội hiện đại, khi cá nhân được đề cao và chủ nghĩa cá nhân có xu hướng phát triển mạnh mẽ, một thói xấu tiềm ẩn và âm thầm lan rộng, gây ra những tổn thương sâu sắc cho các mối quan hệ và sự gắn kết cộng đồng: đó là thói ích kỷ. Thói ích kỷ, biểu hiện ở việc chỉ biết nghĩ đến bản thân mình, đặt lợi ích cá nhân lên trên hết, đã và đang tạo ra những rạn nứt trong đời sống xã hội, làm phai nhạt đi những giá trị nhân văn tốt đẹp.

Ích kỷ là một lối sống, một thái độ sống mà ở đó cá nhân chỉ tập trung vào bản thân, vào lợi ích cá nhân mà thiếu sự quan tâm, đồng cảm, sẻ chia với người khác. Những người mang trong mình thói ích kỷ thường có xu hướng chỉ nghĩ đến mình, tính toán thiệt hơn cho bản thân trong mọi hoàn cảnh, sẵn sàng vì lợi ích riêng mà bỏ qua, thậm chí chà đạp lên lợi ích, cảm xúc của người khác. Biểu hiện của thói ích kỷ rất đa dạng, từ những hành động nhỏ nhặt hàng ngày như không nhường ghế cho người già, phụ nữ mang thai trên xe buýt, xả rác bừa bãi, đến những hành vi lớn hơn như tranh công, đổ lỗi, gian lận, hoặc thờ ơ trước nỗi đau, bất hạnh của người xung quanh. Trong tình yêu, sự ích kỷ có thể dẫn đến tính chiếm hữu, ghen tuông mù quáng, làm tổn thương đối phương. Trong công việc, nó biểu hiện ở việc chỉ chăm chăm vun vén cho lợi ích cá nhân, không hợp tác, không chia sẻ kinh nghiệm, thậm chí tìm cách hạ bệ đồng nghiệp để thăng tiến. Trong xã hội, những kẻ ích kỷ thường thiếu lòng vị tha, thiếu tinh thần trách nhiệm với cộng đồng, chỉ biết nhận mà không biết cho đi.

Tác hại của thói ích kỷ là vô cùng nghiêm trọng, ảnh hưởng tiêu cực đến cả cá nhân và cộng đồng. Đối với bản thân người ích kỷ, thói quen này bào mòn dần nhân cách, khiến họ trở nên lạnh lùng, vô cảm, cô độc. Họ khó có thể xây dựng được những mối quan hệ chân thành, bền vững, bởi lẽ, không ai muốn ở gần một người chỉ biết nghĩ đến bản thân mình. Sự ích kỷ còn có thể dẫn đến những tính xấu khác như tham lam, nhỏ nhen, đố kỵ, ghen ghét, làm mất đi sự thanh cao trong tâm hồn. Khi đặt lợi ích cá nhân lên trên hết, họ dễ dàng đưa ra những quyết định sai lầm, đi ngược lại với chuẩn mực đạo đức và pháp luật, cuối cùng tự hủy hoại tương lai của chính mình. Đối với cộng đồng, thói ích kỷ là một "căn bệnh" nguy hiểm, phá hoại sự đoàn kết, gắn bó. Khi mỗi người chỉ biết bo bo giữ lấy lợi ích riêng, thì sự hợp tác, sẻ chia, giúp đỡ lẫn nhau sẽ dần biến mất. Các mối quan hệ xã hội trở nên căng thẳng, thiếu tin cậy, dẫn đến xung đột, mâu thuẫn. Trong tập thể, sự ích kỷ làm giảm hiệu quả công việc, cản trở sự phát triển chung. Một xã hội đầy rẫy những con người ích kỷ sẽ trở nên vô cảm, thiếu lòng nhân ái, khó có thể xây dựng được một cộng đồng văn minh, tiến bộ. Thậm chí, theo lời của Hồ Chí Minh, "mỗi cái địch bên trong là một bạn đồng minh của kẻ địch bên ngoài". Thói ích kỷ bên trong chính là điểm yếu để các thế lực thù địch bên ngoài khai thác, phá hoại.

Nguyên nhân dẫn đến thói ích kỷ có thể xuất phát từ nhiều yếu tố. Trước hết, đó là sự giáo dục chưa đầy đủ về đạo đức, lối sống. Nhiều gia đình còn chiều chuộng con cái quá mức, không rèn luyện cho các em tính sẻ chia, biết nghĩ cho người khác. Nhà trường cũng chưa chú trọng đúng mức đến việc hình thành nhân cách, bồi dưỡng lòng nhân ái cho học sinh. Sự tác động của lối sống cá nhân chủ nghĩa, văn hóa tiêu dùng, đề cao vật chất trong xã hội hiện đại cũng góp phần làm gia tăng thói ích kỷ. Khi con người chạy theo những giá trị vật chất bề ngoài, họ dễ dàng quên đi những giá trị tinh thần quan trọng, bỏ qua lợi ích của cộng đồng để theo đuổi mục tiêu cá nhân. Bên cạnh đó, sự thiếu nghiêm minh trong xử lý các hành vi ích kỷ, thiếu sự lan tỏa những tấm gương điển hình về lòng vị tha, sự hy sinh cũng làm giảm đi ý thức trách nhiệm của mỗi người.

Để đẩy lùi thói ích kỷ, cần có những giải pháp đồng bộ và quyết liệt. Quan trọng nhất là giáo dục. Cần chú trọng giáo dục đạo đức, lối sống từ gia đình, nhà trường và xã hội. Dạy cho con trẻ biết yêu thương, sẻ chia, đồng cảm, biết đặt mình vào vị trí của người khác. Khuyến khích các hoạt động tình nguyện, nhân đạo, tạo cơ hội để mọi người trải nghiệm niềm vui của sự cho đi và giúp đỡ. Phê phán, lên án mạnh mẽ những hành vi ích kỷ, thiếu trách nhiệm, đồng thời nhân rộng những tấm gương người tốt, việc tốt, những hành động cao đẹp, vị tha để lan tỏa những giá trị tích cực. Xây dựng một môi trường xã hội đề cao sự đoàn kết, tương thân tương ái, nơi mà mọi người cùng nhau chia sẻ, gánh vác trách nhiệm chung. Mỗi cá nhân cần tự giác nhìn nhận và sửa đổi bản thân, thay đổi lối sống cá nhân chủ nghĩa, biết đặt lợi ích cộng đồng lên trên lợi ích cá nhân.

Thói ích kỷ là một vòng xoáy nguy hiểm, không chỉ hủy hoại nhân cách của cá nhân mà còn làm suy yếu sự gắn kết của cộng đồng, cản trở sự phát triển của xã hội. Việc đẩy lùi thói ích kỷ, xây dựng một lối sống nhân ái, vị tha, biết quan tâm và sẻ chia là trách nhiệm chung của mỗi người. Chỉ khi con người biết sống vì nhau, biết đặt lợi ích tập thể lên trên lợi ích cá nhân, chúng ta mới có thể xây dựng được một xã hội tốt đẹp hơn, một cộng đồng vững mạnh và bền vững.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 18

Trong dòng chảy hối hả của xã hội hiện đại, khi nhịp sống ngày càng nhanh, áp lực cạnh tranh ngày càng lớn, con người dường như dễ rơi vào trạng thái chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân mà quên đi những giá trị chung. Thói ích kỷ – thái độ chỉ quan tâm đến lợi ích riêng tư, đặt cái tôi lên trên hết, sẵn sàng hy sinh lợi ích của người khác để thỏa mãn nhu cầu bản thân – đã và đang trở thành một vấn đề nhức nhối của đời sống. Không còn là chuyện cá nhân đơn lẻ, thói ích kỷ đang len lỏi vào mọi mối quan hệ, từ gia đình, bạn bè, đồng nghiệp đến cộng đồng rộng lớn, làm suy giảm lòng tin, phá vỡ sự gắn kết và cản trở sự phát triển bền vững của xã hội.

Thói ích kỷ biểu hiện dưới nhiều hình thức đa dạng trong cuộc sống hàng ngày. Trong gia đình, có những người con chỉ biết đòi hỏi mà không quan tâm đến khó khăn của cha mẹ, thậm chí tranh giành tài sản khi người lớn tuổi yếu đi. Trong học đường, không ít học sinh sẵn sàng sao chép bài, gian lận thi cử để đạt điểm cao, bất chấp việc làm ấy ảnh hưởng đến công bằng chung của lớp. Ở nơi làm việc, một số người chỉ nghĩ đến thành tích cá nhân, đùn đẩy trách nhiệm, chiếm công lao của đồng nghiệp, hoặc thậm chí chơi xấu để giành vị trí thăng tiến. Trên đường phố, hành vi chen lấn, giành chỗ khi lên xe buýt, vứt rác bừa bãi, đỗ xe chắn lối đi chung… đều là những biểu hiện rõ nét của sự ích kỷ. Đặc biệt, trong thời đại mạng xã hội, thói ích kỷ còn được “khuếch đại” qua việc đăng tải hình ảnh, câu chuyện chỉ để khoe khoang, câu like, bất chấp việc làm tổn thương người khác hoặc lan truyền thông tin sai lệch vì lợi ích cá nhân.

Hậu quả của thói ích kỷ là vô cùng nghiêm trọng và lan tỏa rộng. Trước hết, nó phá vỡ các mối quan hệ thân thiết. Một gia đình mà mỗi thành viên chỉ nghĩ đến mình sẽ không còn ấm áp, chỉ còn lại sự nghi kỵ, tranh chấp. Một tập thể mà ai cũng ích kỷ sẽ thiếu đoàn kết, hiệu quả công việc giảm sút, dễ tan rã khi gặp khó khăn. Về mặt xã hội, thói ích kỷ làm suy giảm lòng tin giữa con người với con người. Khi mọi người đều nghĩ “mình không làm thì người khác cũng chẳng làm”, thì những việc chung như giữ gìn vệ sinh môi trường, tuân thủ luật giao thông, giúp đỡ người khó khăn… sẽ bị bỏ mặc. Hậu quả là xã hội trở nên hỗn loạn, vô cảm, thiếu sự sẻ chia – những yếu tố cần thiết để một cộng đồng phát triển bền vững. Lâu dài, thói ích kỷ còn cản trở sự tiến bộ chung: một dân tộc mà cá nhân chỉ lo cho riêng mình sẽ khó có được sức mạnh đoàn kết để vượt qua thử thách lớn lao.

Nguyên nhân dẫn đến thói ích kỷ có nhiều mặt. Một phần xuất phát từ cách giáo dục gia đình: nhiều bậc phụ huynh quá nuông chiều con cái, đáp ứng mọi nhu cầu mà không dạy các em biết chia sẻ, biết nghĩ đến người khác. Nhà trường đôi khi cũng chưa chú trọng giáo dục đạo đức, kỹ năng sống, khiến học sinh lớn lên với tư duy “thành tích cá nhân là trên hết”. Xã hội hiện đại với cơ chế thị trường cạnh tranh khốc liệt cũng góp phần thúc đẩy tâm lý “ăn thua đủ”, “cá lớn nuốt cá bé”. Mạng xã hội càng làm trầm trọng thêm vấn đề khi khuyến khích lối sống “tôi là trung tâm”, “sống cho bản thân”, khiến nhiều người trẻ coi việc quan tâm đến người khác là “lãng phí thời gian”.

Để khắc phục thói ích kỷ, cần có sự thay đổi từ nhận thức đến hành động ở mọi cấp độ. Trước hết, mỗi cá nhân phải tự nhìn nhận và rèn luyện bản thân. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ: nhường chỗ cho người lớn tuổi trên xe buýt, giúp đỡ bạn bè khi cần, chia sẻ công việc chung mà không tính toán thiệt hơn. Khi nhận ra rằng hạnh phúc thực sự không đến từ việc chiếm đoạt mà từ việc cho đi, con người sẽ dần thay đổi. Gia đình và nhà trường cần là nền tảng giáo dục đầu tiên: cha mẹ làm gương bằng cách sống vị tha, công bằng; nhà trường cần tích hợp giáo dục đạo đức, kỹ năng sống vào chương trình học, khuyến khích học sinh tham gia các hoạt động tình nguyện, lao động tập thể. Xã hội cần lan tỏa những tấm gương sống đẹp, những câu chuyện về sự sẻ chia, đoàn kết để tạo hiệu ứng tích cực. Đồng thời, cơ chế khen thưởng và xử phạt cần rõ ràng: tôn vinh những người có tinh thần trách nhiệm cộng đồng, phê phán nghiêm khắc những hành vi ích kỷ gây hại cho tập thể.

Thói ích kỷ không phải là bản chất cố hữu của con người, mà là kết quả của sự thiếu rèn luyện và ảnh hưởng từ môi trường sống. Một xã hội văn minh không phải là nơi ai cũng giàu có về vật chất, mà là nơi con người biết sống vì nhau, biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng. Khi mỗi người chúng ta biết kiềm chế cái tôi, biết mở lòng với người khác, thì cuộc sống sẽ trở nên ấm áp và ý nghĩa hơn rất nhiều. Hãy nhớ rằng: một bàn tay cho đi không chỉ giúp người nhận mà còn làm giàu có tâm hồn người cho. Chỉ khi vượt qua được thói ích kỷ, con người mới thực sự tự do và hạnh phúc trong chính cộng đồng của mình.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 19

Trong một bức thư gửi cho người con trai, nhà bác học Albert Einstein từng viết rằng: "Giá trị của một con người không nằm ở những gì họ có thể nhận lấy, mà nằm ở những gì họ có thể cho đi". Câu nói ấy như một mặt gương phản chiếu nghịch lý của thời đại chúng ta đang sống: một thời đại mà sự thịnh vượng về vật chất đôi khi tỉ lệ nghịch với sự hào phóng của tâm hồn. Giữa guồng quay hối hả của sự cạnh tranh và khát vọng khẳng định vị thế cá nhân, thói ích kỉ đang trỗi dậy như một cơn thủy triều lạnh lẽo, âm thầm xói mòn những nhịp cầu thấu cảm và biến con người thành những "hòn đảo" cô độc giữa đại dương nhân loại. Đây không còn là một khuyết điểm tính cách thông thường, mà là một căn bệnh tâm lý xã hội đang đe dọa trực tiếp đến sự gắn kết của cộng đồng.

Ích kỉ, về bản chất, là sự tôn sùng quá mức cái "Tôi" và coi thường cái "Ta" chung. Đó là lối sống mà ở đó, lợi ích cá nhân trở thành chiếc la bàn duy nhất điều khiển mọi hành vi. Biểu hiện của nó không chỉ nằm ở việc chiếm đoạt hay giữ khư khư vật chất cho riêng mình, mà còn hiện hữu tinh vi qua sự vô cảm trước nỗi đau của đồng loại. Đó là khi một người thản nhiên đứng nhìn một vụ tai nạn chỉ để quay phim đăng lên mạng xã hội kiếm "lượt thích", là khi một cá nhân sẵn sàng đạp đổ nỗ lực của cả một tập thể chỉ để nhận lấy một phần thưởng danh dự ảo. Trong một thế giới phẳng, thói ích kỉ còn biến tướng thành chủ nghĩa bảo hộ cá nhân, nơi con người chỉ quan tâm đến sự an toàn của bản thân và gia đình mình mà mặc kệ những biến động, khổ đau của thế giới bên ngoài.

Nhìn sâu vào căn nguyên, thói ích kỉ là hệ quả của một nền văn hóa quá đề cao sự thành công cá nhân và áp lực phải chiến thắng bằng mọi giá. Khi xã hội đo lường giá trị con người bằng những con số trên tài khoản hay những món đồ hiệu xa xỉ, vô hình trung chúng ta đã đẩy mỗi cá nhân vào một cuộc đua khốc liệt, nơi "người với người là chó sói" như triết lý của Hobbes. Sự ích kỉ nảy sinh từ nỗi sợ hãi: sợ bị thua thiệt, sợ bị lãng quên và sợ sự thiếu hụt. Nhưng thực tế lại chứng minh một điều ngược lại: kẻ ích kỉ càng vơ vét, tâm hồn họ càng trở nên trống rỗng. Bởi lẽ, niềm vui của việc chiếm hữu chỉ là nhất thời, còn nỗi cô đơn của việc không có người sẻ chia lại là mãi mãi. Một ngôi nhà lộng lẫy nhưng thiếu vắng hơi ấm của sự tử tế thì cũng chỉ là một nấm mồ xa hoa cho những tâm hồn bạc nhược.

Hệ lụy của thói ích kỉ là sự rạn nứt của các cấu trúc xã hội bền vững. Khi mỗi mắt xích trong cộng đồng chỉ quan tâm đến việc bôi trơn cho chính mình, cỗ máy xã hội sẽ nhanh chóng bị mài mòn và đổ vỡ. Những vấn đề mang tính toàn cầu như biến đổi khí hậu, nghèo đói hay dịch bệnh sẽ không bao giờ có lời giải nếu mỗi quốc gia, mỗi cá nhân vẫn giữ khư khư tư duy "vườn nhà ai nấy quét". Ích kỉ biến con người thành những thực thể sống bản năng, triệt tiêu khả năng sáng tạo dựa trên sự cộng tác và làm nghèo nàn đi di sản tinh thần của nhân loại. Một thế giới đầy rẫy sự ích kỉ là một thế giới không có ánh sáng của lòng trắc ẩn, nơi cái thiện bị cô lập và cái ác được dung dưỡng bởi sự thờ ơ.

Tuy nhiên, giữa bóng tối của thói vị kỷ, vẫn luôn có những ngọn nến của lòng vị tha thắp sáng. Chúng ta cần hiểu rằng, vị tha không phải là sự hy sinh mù quáng, mà là một dạng trí tuệ đỉnh cao. Người biết cho đi là người hiểu được quy luật cộng hưởng của hạnh phúc. Để chiến thắng thói ích kỉ, giáo dục cần phải chuyển hướng từ việc dạy con người cách "đạt được" sang việc dạy cách "cống hiến". Hãy để thế hệ trẻ hiểu rằng, sự thành công thực sự là khi ta có thể trở thành giá trị cho người khác. Mỗi cá nhân cần tự xây dựng cho mình một "màng lọc đạo đức", để trước mỗi quyết định, ta biết dừng lại hỏi: "Việc mình làm có khiến thế giới này tổn thương hay không?".

Khép lại những suy tư về ranh giới giữa cái tôi và cộng đồng, chúng ta nhận ra rằng cuộc đời này thực chất là một mạng lưới chằng chịt những mối liên hệ. Không ai có thể là một hòn đảo tự thân mà tồn tại được. Khi chúng ta mở lòng mình để yêu thương, để thấu hiểu và sẻ chia, chúng ta không hề mất đi mà trái lại, chúng ta đang nhân bản chính mình trong trái tim của người khác. Đừng để thói ích kỉ biến chúng ta thành những tù nhân trong chính cái tôi hạn hẹp của mình. Hãy để lòng vị tha là làn gió mát rượi thổi bay lớp bụi mù của sự nhỏ nhen, để con người được xích lại gần nhau hơn, cùng viết nên bản anh hùng ca của sự tử tế. Bởi suy cho cùng, khi hơi thở cuối cùng rời đi, những gì chúng ta mang theo không phải là những gì đã nắm giữ, mà là những gì chúng ta đã để lại trong kí ức của thế gian.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 20

Ngày bé chúng ta từng biết đến câu chuyện chú lừa và ngựa khi cả hai cùng trên đường đi chở hàng giúp chủ. Chú lừa vì chở quá nặng trong khi ngựa chỉ chở người nên đã kiệt sức sau khi lời đề nghị giúp đỡ bị ngựa chối từ. Sẽ chẳng có gì xảy ra nếu ngựa bớt chút ích kỉ mà giúp lừa thồ bớt hàng. Vậy mà ngựa phũ phàng giúp đỡ nên sau khi lừa không còn đủ sức thì chủ đã chuyển hết thảy số hàng lẫn người sang cho ngựa. Qua đó chúng ta đã nhận ra rằng điều chúng ta lựa chọn tốt nhất cho bản thân không hẳn là tốt, mà đó còn là sự vị kỷ có hại. “Con người rất nhỏ bé trước thế giới này. Không ai biết ngày mai chuyện gì sẽ xảy ra. Chính vì thế, giúp người khác cũng là giúp mình, đó mới là cách làm khôn ngoan của những con người có tầm nhìn xa trông rộng”. (Theo Moral Stories & Baby Gogo) Chúng ta không nên cho phép mình được thờ ơ khi người khác cần giúp đỡ. Trong những thói xấu của con người thì thói xấu dễ lây truyền nhất, nhưng lại nguy hiểm nhất là thói ích kỉ. Nó dễ lây truyền vì chưa ai xem tính ích kỉ như là một tội ác. Chỉ là ở lương tâm họ, họ nhận thức đến đâu khi bản thân không đủ bao dung để luôn sẵn sàng giúp đỡ hoàn cảnh khó khăn khác. Nhà văn Nguyễn Khải đã không chần chừ mà đưa ra nhận định ấy, đó cũng chính là lời cảnh tỉnh cho chúng ta khi một “xã hội 4.0” phát triển theo xu hướng “bàng quan” hóa.

Ông cha ta từ trước đến nay luôn căn dặn và truyền miệng đến nhau rất nhiều về đức tính “đùm bọc”, “đoàn kết” chứ chẳng mấy ai tích cực lan truyền về sự ích kỷ, đơn độc ấy,… Bởi lẽ “đoàn kết” là sức mạnh đoàn thể, là sự phấn đấu có sự đóng góp của tập thể mà chẳng riêng cá nhân nào có thể tự tạo nên. Nếu đã là một tập thể lớn mạnh, chúng ta cũng không thể chắc chắn rằng trong đó không tồn tại những “chú sâu làm rầu nồi canh”. Sự ích kỉ không ít thì nhiều, đâu đó trong tính cách vẫn sẽ bộc lộ. Nhưng kiềm chế được chính là bản lĩnh. Nếu như tốt bụng, hào phóng và nhiệt tình là những trường từ định nghĩa cho sự vị tha thì ích kỉ chính là sự kẹt sỉ, toan tính chi li, đố kị và lợi ích chỉ cho riêng mình, không bao giờ suy xét đến tập thể. Những người sống ích kỉ thường chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân, thua thiệt như thế nào. Dẫu biết cuộc sống không phải một xứ sở diệu kì nơi sự tốt bụng và vị tha lên ngôi, vốn dĩ cuộc sống toàn một màu u ám. Nhưng cuộc sống với sự xuống cấp của đạo đức, bầu trời trong xanh chuyển dần thành màu xám đục, hỗn loạn và đầy vết bẩn một phần đóng góp không nhỏ chính vì sự ích kỉ và lòng tham của con người. Con người luôn kêu gào họ cô độc, họ không được quan tâm để ý nhưng chính họ lại chẳng hề mảy may đến người khác. Ích kỉ, ích kỉ và ích kỉ, nó tạo nên một xã hội toàn sự tư lợi và bất nhân. “Trong những thói xấu của con người thì thói xấu dễ lây truyền nhất, nhưng lại nguy hiểm nhất là thói ích kỉ. Nó dễ lây truyền vì chưa ai xem tính ích kỉ như là một tội ác” – Nguyễn Khải đã từng khẳng định rất đúng, bởi lẽ, trong hàng vạn thói xấu, chúng ta có thể sửa, nhưng nếu đã là ích kỉ, điều này chỉ có duy nhất “tòa án lương tâm” xét xử được. Nếu nó vẫn chưa được xem là tội ác thì đấy chỉ mới là “vết xước” tội lỗi mà mỗi người chúng ta tự cho phép mình được phạm phải. Nó như con vi – rút hiểm nguy của nền tảng tính cách mỗi chúng ta, nếu sai một chút có thể sửa, mẻ một chút có thể vá, nhưng ích kỉ một chút có thể sẽ hủy hoại một đời người. Tính cách này mà nói, chẳng mấy hay ho mà cực kì có hại cho bản thân lẫn những người xung quanh.

Mỗi con người sinh ra là một cá thể khác biệt, có những nét tính cách khác nhau. Chúng ta phải hoàn thiện bản thân từng ngày để trở thành người có ích cho xã hội. Tuy nhiên có nhiều đức tính khiến cho bản thân mình trở nên đáng trách, một trong số đó chính là tính ích kỉ. Biểu hiện của tính ích kỉ trong mỗi con người rất rõ nét. Họ sẽ luôn sống trong tư thế không chịu mở lòng, làm việc gì cũng phải tính toán hơn thua với người khác, nếu thấy lợi về mình thì mới làm còn ngược lại thì thôi. Ích kỉ là một lối sống tiêu cực, không chỉ bào mòn bản chất của chính mình mà còn ảnh hưởng đến xã hội. Những người chỉ lo đến mình, khư khư giữ lấy lợi ích của riêng mình luôn phải sống trong cái vỏ bọc mà họ tạo ra, rất kín đáo. Chúng ta không thể chui vào đó được, vì hàng rào rất chắc chắn, họ sẽ ít mở lòng, ít hòa đồng và hơn hết là khi nào thấy có lợi ích thì mới làm. Ông bà ta thường có câu “xấu che, tốt khoe”, thế nhưng lúc này đây thói ích kỉ trở nên lây lan mạnh mẽ và trở thành “xu hướng đen” của giới trẻ. Xã hội càng phát triển thì cơ hội cạnh tranh sẽ ngày một tăng cao, thế nhưng nó không đồng nghĩa chúng ta phải chà đạp lên nhau để sống, để so đo và tính toán vị kỉ đến mức “chỉ mình là nhất”. Lòng ích kỉ còn có biểu hiện khác, không kém phần sắc nét. Những người có sẵn tính ích kỉ trong người thường né tránh những việc khó khăn, thử thách. Họ sẽ đùn đẩy trách nhiệm cho người khác, vì ngại khó khăn gian khổ, chỉ muốn được hưởng thụ quyền lợi. Có thể họ làm được lần đầu tiên nhưng sẽ không có lần thứ hai và thứ ba vì mọi người đã biết tính cách của bạn xấu xa như thế nào. Một người luôn mơ ước có cái này cái kia, thành ông này ông nọ nhưng lại ngại khó khăn, gian khổ, luôn toan tính để đạt được mọi việc bằng thủ đoạn thì chẳng mấy chốc lâu đài cát ấy sụp đổ. Hậu quả của tính ích kỉ thật khó lường. Bị mọi người xa lánh, và chính bản thân mình cũng không bao giờ có thể phát triển được. Vì ích kỉ nên khi bạn gặp khó khăn thì chỉ một mình bạn vượt qua, không có bạn bè, không có ai bên cạnh. Bạn gieo nhân nào thì gặp quả đấy. Đó chính là luật nhân quả mà bạn phải biết để có thể hoàn thiện bản thân mình từng ngày. Nếu xã hội có rất nhiều người như vậy thì chắc chắn rằng xã hội đó sẽ không bao giờ phát triển được. Xem “ích kỉ” là một tội ác cũng chẳng sai khi nó luôn tiềm ẩn sự sứt mẻ tình cảm, luôn tiềm ẩn những âm mưu tồi tệ và chi li, tiêu cực đến nhau như vậy. Nó sẽ dần dần giết chết sự tự tin, sự tốt bụng của một cá thể, thay vào đó chính là những mối thù hằn, những sự suy xét để bụng vô bổ đầy cay nghiệt giữa người với người. Tòa án lương tâm lúc này dù cho có phán xử cũng không thể đưa ra hình phạt phù hợp nhất với tội “ác” này. Có chăng đó cũng chỉ là cảnh tỉnh nhẹ nhàng nơi tiềm thức mỗi con người, là tiếng chuông đánh nhẹ vào thành vách lương tâm.

Không ít chuyện ngụ ngôn chúng ta ngày bé từng học liên quan đến sự ích kỉ, câu chuyện chú ngựa và là lừa chính là một điển hình. Sách vở chúng ta cũng luôn chú tâm đến vấn đề giáo dục cách hành xử cho học sinh. Cùng là một sự việc, nhưng nếu nó làm tổn hại đến bản thân mình chúng ta thấy buồn bã và đau đớn, nhưng nếu gây hại cho người khác thì ta lại hoàn toàn chẳng cảm thấy gì. Con người sinh ra, không có ai là hoàn hảo, mà đều mang trong mình cả những đức tính đẹp và cả những thói xấu. Một trong những tính xấu nhất của con người đó chính là tính ích kỷ. Ích kỷ, chính là chỉ biết lo lắng, suy nghĩ đến bản thân mình, mà không quan tâm đến nhưng người khác. Kẻ ích kỷ là kẻ chỉ biết vun vén cho bản thân mình, luôn muốn giành những thứ tốt nhất cho bản thân mình. Họ không biết suy nghĩ, quan tâm hay hy sinh cho người khác dù chỉ là một chút. Thậm chí, những kẻ ích kỷ còn luôn tính toán, tìm mọi cách để đạt được mục đích của mình, bất chấp việc chà đạp hay làm tổn thương người khác. Không chỉ vậy, đây còn là những người chỉ biết nhận lại mà không biết cho đi. Họ có thể vô tư nhận sự giúp đỡ hay tình yêu thương của người khác nhưng lại không biết giúp đỡ hay yêu thương mọi người vì lo sợ mình sẽ bị thiệt thòi. Vụ án Vinashin là một trong những vụ án kinh tế lớn nhất nước ta.Theo báo cáo của Viện KSND tối cao, bị cáo Phạm Thanh Bình (nguyên chủ tịch HĐQT kiêm Tổng giám đốc Vinashin) cùng các đồng phạm đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn cố ý làm trái các quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế trong lĩnh vực đầu tư, quản lý, sử dụng vốn và tài sản của Nhà nước ở năm dự án với tổng thiệt hại trên 910 tỉ đồng. Những sai phạm không chỉ xảy ra ở Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin) cùng nhiều đơn vị trực thuộc mà còn ảnh hưởng tới 33 tỉnh, thành phố khác trong cả nước. Tham nhũng chính là mức độ cao trong thói ích kỉ, chỉ vì muốn trục lợi phi pháp mà quên đi nghĩa vụ, trách nhiệm và quyền hạn của mình, bằng mọi giá làm điều xấu. Ảnh hưởng xảy ra không chỉ mang tính nhỏ lẻ, quy mô thiệt hại rất lớn, gây ra hoang mang trong cộng đồng cũng như uy tín sẽ chẳng còn nơi người dân. Thế nhưng đó chỉ là một phần mảng tối của câu chuyện mang tên “ích kỉ”, nhưng Mahatma Gandhi là thủ lĩnh tinh thần phong trào đấu tranh giành độc lập ở Ấn Độ, là một vị lãnh tụ đáng kính được cả dân tộc tôn kính. Nhưng đáng tiếc thay, ông lại bị sát hại bởi chính người Ấn. Trước lúc ngã xuống, Gandhi đã để tay lên trán mình. Sau khi tìm hiểu tôi mới hiểu rằng hành động này trong Ấn Độ giáo có nghĩa là “Tôi tha thứ cho bạn”. Gandhi không hề nói ra thành lời nhưng ông đã thể hiện lòng bao dung bằng tất cả chút sức lực mà ông còn lại. Còn chuyện gì khó hơn là tha lỗi cho chính kẻ đã tước đoạt mạng sống của mình? Gandhi có thể lựa chọn cách ứng xử khác là thù hận và kêu gọi trả thù người đã bắn mình. Nhưng làm vậy thì ông liệu có thanh thản ra đi? Có lẽ chính vì muốn tâm hồn được an nhiên, nhẹ nhõm, không còn bận tâm chuyện gì trong phút cuối cùng nên ông đã làm như thế. Chính lòng vị tha đã càng tô đậm thêm vẻ đẹp phẩm chất của người thủ lĩnh, khắc tạc lên sức sống bất diệt của ông, là tấm gương để thế hệ sau noi theo và chính là đỉnh cao của sự trả thù. Người đã ra tay với Gandhi chắc hẳn rất bất ngờ về hành động của ông và trong giây phút đó, có lẽ hắn nhận ra lỗi lầm to lớn của mình. Nhưng rồi vị tha cũng đã cho con người ta cơ hội sám hối và kéo chúng ta bên bờ vực của sự sa ngã, ranh giới giữa người và quỷ. Vị tha là một phương thuốc chữa lành kỳ diệu. Chúng ta có thể không tự quyết định cho mình hình hài bản thân, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể tự lập trình cho mình một phiên bản tốt nhất, hoàn thiện và lương thiện nhất có thể.

Con người có thể đối mặt với nhiều vấn nạn khác nhau nhưng vấn đề cấp thiết nhất chính là xóa bỏ sự ích kỉ- đuổi một con quỷ dữ ra khỏi tâm hồn. Học cách quan sát, để ý đến người xung quanh mình nhiều hơn. Ta nên thay đổi lối sống cực đoan không bao giờ chịu nhận phần thua thiệt về mình và học cách nhún nhường trước mọi người. Quan trọng hơn hết là phải rèn luyện bản thân, giúp đỡ mọi người. Bởi “Khi người chỉ sống vì mình, thì trở thành người thừa với những người còn lại”. Bên cạnh đó, chúng ta nên lên án mạnh mẽ những kẻ sống thờ ơ vô cảm. Chúng ta nên chọn một “loại thuốc” hữu hiệu cho căn bệnh thế kỉ ấy để cuộc sống trở nên tươi đẹp. Tính ích kỷ là một thói xấu đáng lên án bởi nó khiến cho con người sống thu hẹp bản thân, trở thành một cá thể tách biệt trong cộng đồng. Có thể nói rằng, tính ích kỷ sẽ giết chết con người theo một cách dần dần và từ từ. Bởi lẽ, khi cá nhân tự tách mình ra khỏi tập thể, một con người tự tách mình ra khỏi cộng đồng đồng nghĩa với họ đã tự tay cắt đứt cơ hội phát triển của mình. Những người ích kỷ sẽ dần thu hẹp bản thân vào trong cái kén của riêng họ. Đến một ngày, họ sẽ tự chết đi trong chính cái kén của bản thân vì khi đó họ đã mất đi bạn bè, người thân. Những người xung quanh sẽ xa lánh và không ai còn muốn quan tâm, giúp đỡ họ nữa. Tuy nhiên, đôi lúc chúng ta cũng nên cho phép bản thân “được ích kỉ” chính đáng. Điều này không chỉ giúp bản thân vị tha có chọn lọc, tốt bụng, hào phóng đúng chỗ mà còn khiến chúng ta biết đâu là giá trị thực của cuộc sống. Đôi khi không phải ai họ cũng khó khăn, ai cũng gặp vấn đề để nhờ vả chúng ta. Cảnh giác và suy xét cũng là kỹ năng, chúng ta nên dành cho bản thân chút ít ích kỉ để không thiệt thòi và quá “khờ khạo” ra đời. Chúng ta nên biết vận dụng, nên đố kị để tạo động lực phấn đấu, chứ không dùng sự đố kị để chà đạp lên người khác. Cuộc đời vốn dĩ vậy, đều có những quy luật được con người thiết lập ra khó có thể xóa bỏ. Nhưng tin chắc rằng, khi người ta nhận ra giá trị tốt đẹp, sự ích kỷ sẽ tan biến như mây khói vậy.

Tố Hữu đã từng nói: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình". Quả thật vậy, chỉ khi còn người sống biết sẻ chia, giúp đỡ, yêu thương người khác thì cuộc sống mới thực sự có ý nghĩa và ta mới có thể nhận lại được sự giúp đỡ và sẻ chia từ mọi người. Còn nếu khư khư giữ bản ó thể sống cống hiến, hi sinh, vị tha mà không tham sân si với những lợi ích tầm thường, dễ dãi cần phải là người có bản lĩnh, nhân cách cao thượng. biết hi sinh, chấp nhận mình vì mọi người, mình không là duy nhất,cần hiểu rõ vai trò của cá nhân trong mối quan hệ với cộng đồng. không quá tham lam và thái độ cố hữu, bảo thủ, đấy cũng là một hướng sáng để bạn mở ra cánh cửa của tình yêu trong trái tim. Còn gì cao quý và hãnh diện hơn cho một thái độ sống vị tha, cống hiến quên mình. Không phải lúc nào ta cũng là duy nhất, ta cần yêu quý bản thân nhưng đó không có nghĩa là bạn được phép sống ích kỉ. Thật vui biết bao khi một trái đất ngập tràn yêu thương và lòng ích kỉ trở thành biển hồ chết. Tính ích kỷ, chỉ biết sống cho riêng mình thì sẽ sớm bị loại trừ khỏi xã hội. “Trong những thói xấu của con người thì thói xấu dễ lây truyền nhất, nhưng lại nguy hiểm nhất là thói ích kỉ. Nó dễ lây truyền vì chưa ai xem tính ích kỉ như là một tội ác” – Nguyễn Khải nhận định khá đúng nhưng nó không là chân lý. Chúng ta hãy làm điều ngược lại, không lây truyền cũng như xem nhẹ thói “ích kỉ” xấu xa ấy, chúng ta hãy vì mọi người mà sống chan hòa, vị tha và rồi một mai những thứ chúng ta nhận lại sẽ rất xứng đáng. Đó sẽ là món quà hoàn hảo cho người tốt!

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 21

Trong cuộc sống, mỗi con người đều mang trong mình những nhu cầu và mong muốn riêng. Tuy nhiên, khi cái tôi cá nhân bị đề cao một cách thái quá, con người rất dễ rơi vào lối sống ích kỷ. Sự ích kỷ không chỉ làm tổn hại đến các mối quan hệ xung quanh mà còn âm thầm bào mòn nhân cách và giá trị sống của chính người mang nó.

Ích kỷ là lối sống, cách hành xử chỉ biết nghĩ đến lợi ích của bản thân, thờ ơ hoặc sẵn sàng làm tổn hại đến quyền lợi, cảm xúc chính đáng của người khác. Người ích kỷ luôn đặt “tôi” lên trên “chúng ta”, coi nhu cầu cá nhân là trung tâm và ít khi quan tâm đến trách nhiệm chung. Cần phân biệt rằng ích kỷ không đồng nghĩa với việc tự yêu hay chăm sóc bản thân một cách lành mạnh. Tự yêu bản thân đúng mực giúp con người sống tích cực hơn, trong khi ích kỷ lại khiến con người trở nên hẹp hòi và vô cảm.

Trong đời sống hằng ngày, sự ích kỷ biểu hiện dưới nhiều hình thức khác nhau. Trong học tập và sinh hoạt, đó là thái độ thiếu sẻ chia, không sẵn lòng giúp đỡ bạn bè khi gặp khó khăn, luôn đòi hỏi người khác phải vì mình mà không biết nghĩ cho ai. Nhiều người còn nảy sinh tâm lý ganh ghét, đố kỵ khi thấy người khác thành công, thay vì biết vui mừng và học hỏi. Đặc biệt, trong không gian mạng, sự ích kỷ còn thể hiện qua những lời nói thiếu trách nhiệm, hành vi xúc phạm, bắt nạt hay xâm phạm đời tư người khác chỉ để thỏa mãn cảm xúc cá nhân, bất chấp tổn thương gây ra cho người bị hại.

Lối sống ích kỷ để lại nhiều hậu quả nghiêm trọng. Đối với cá nhân, người ích kỷ thường khó xây dựng các mối quan hệ bền vững, dễ bị cô lập và thiếu sự yêu thương chân thành. Họ sống trong thế giới khép kín của riêng mình, khó cảm nhận được niềm vui trọn vẹn và hạnh phúc lâu dài. Đối với xã hội, sự ích kỷ làm xói mòn lòng tin giữa con người với con người, phá vỡ tinh thần đoàn kết, khiến cộng đồng trở nên lạnh lùng và rời rạc. Một xã hội mà ai cũng chỉ nghĩ cho mình thì khó có thể phát triển bền vững.

Trái ngược với ích kỷ là lối sống vị tha, biết quan tâm, chia sẻ và đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng. Truyền thống tương thân tương ái của dân tộc ta từ xưa đến nay đã chứng minh sức mạnh to lớn của lòng nhân ái và tinh thần cộng đồng. Khi con người biết sống vì nhau, xã hội sẽ trở nên nhân văn hơn, các mối quan hệ cũng trở nên bền chặt và ý nghĩa hơn.

Nhận thức được tác hại của sự ích kỷ, mỗi người cần tự nhìn lại bản thân để điều chỉnh cách sống. Học sinh, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần rèn luyện lối sống biết sẻ chia, biết đặt mình vào vị trí của người khác, cân bằng giữa quyền lợi cá nhân và trách nhiệm đối với tập thể. Bắt đầu từ những hành động nhỏ như giúp đỡ bạn bè, tôn trọng người xung quanh, cư xử có trách nhiệm cả trong đời thực lẫn trên mạng, chúng ta sẽ dần hoàn thiện nhân cách và góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 22

Con người sinh ra, không có ai là hoàn hảo, mà đều mang trong mình cả những đức tính đẹp và cả những thói xấu. Một trong những tính xấu nhất của con người đó chính là tính ích kỷ.

Ích kỷ, chính là chỉ biết lo lắng, suy nghĩ đến bản thân mình, mà không quan tâm đến những người khác. Kẻ ích kỷ là kẻ chỉ biết vun vén cho bản thân mình, luôn muốn giành những thứ tốt nhất cho bản thân mình. Họ không biết suy nghĩ, quan tâm hay hy sinh cho người khác dù chỉ là một chút.

Thậm chí, những kẻ ích kỷ còn luôn tính toán, tìm mọi cách để đạt được mục đích của mình, bất chấp việc chà đạp hay làm tổn thương người khác. Không chỉ vậy, đây còn là những người chỉ biết nhận lại mà không biết cho đi. Họ có thể vô tư nhận sự giúp đỡ hay tình yêu thương của người khác nhưng lại không biết giúp đỡ hay yêu thương mọi người vì lo sợ mình sẽ bị thiệt thòi.

Trong đời sống hằng ngày, tính ích kỷ của mỗi người được thể hiện rõ nét thông qua hành động, lối sống của họ. Trong lớp học, kẻ ích kỷ là kẻ luôn muốn mình hơn người khác. Những học sinh ích kỷ sẽ không biết giúp đỡ bạn bè trong học tập, hay chia sẻ những tài liệu quý báu với bạn bè vì sợ bạn sẽ giỏi hơn mình. Trong môi trường công sở, một người nhân viên ích kỷ sẽ chỉ biết tranh nhận những việc dễ, nhẹ nhàng về mình và đùn đẩy những việc khó cho người khác. Đáng sợ hơn, có những kẻ còn tìm cách để cướp công lao của người khác và trốn tránh trách nhiệm khi mình làm sai. Trong đời sống xã hội, những người ích kỷ sẽ không biết giúp đỡ bạn bè, người thân hay hàng xóm láng giềng của mình mà chỉ biết nhận sự giúp đỡ từ họ.

Tính ích kỷ là một thói xấu đáng lên án bởi nó khiến cho con người sống thu hẹp bản thân, trở thành một cá thể tách biệt trong cộng đồng. Có thể nói rằng, tính ích kỷ sẽ giết chết con người theo một cách dần dần và từ từ. Bởi lẽ, khi cá nhân tự tách mình ra khỏi tập thể, một con người tự tách mình ra khỏi cộng đồng đồng nghĩa với họ đã tự tay cắt đứt cơ hội phát triển của mình. Những người ích kỷ sẽ dần thu hẹp bản thân vào trong cái kén của riêng họ. Đến một ngày, họ sẽ tự chết đi trong chính cái kén của bản thân vì khi đó họ đã mất đi bạn bè, người thân. Những người xung quanh sẽ xa lánh và không ai còn muốn quan tâm, giúp đỡ họ nữa.

Tố Hữu đã từng nói: "Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình". Quả thật vậy, chỉ khi còn người sống biết sẻ chia, giúp đỡ, yêu thương người khác thì cuộc sống mới thực sự có ý nghĩa và ta mới có thể nhận lại được sự giúp đỡ và sẻ chia từ mọi người. Còn nếu khư khư giữ bản tính ích kỷ, chỉ biết sống cho riêng mình thì sẽ sớm bị loại trừ khỏi xã hội.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 23

Trong hành trình khẳng định bản thân và tìm kiếm hạnh phúc, con người không thể tránh khỏi việc quan tâm đến lợi ích cá nhân. Tuy nhiên, khi cái tôi bị đề cao một cách cực đoan, con người dễ trượt dài vào lối sống ích kỷ. Sự ích kỷ, nếu không được nhận diện và điều chỉnh kịp thời, sẽ trở thành rào cản lớn đối với sự hoàn thiện nhân cách và sự phát triển bền vững của xã hội.

Ích kỷ là lối sống chỉ biết nghĩ đến lợi ích của bản thân mình, thờ ơ hoặc sẵn sàng làm tổn hại đến quyền lợi, cảm xúc chính đáng của người khác. Bản chất của sự ích kỷ nằm ở tư duy hẹp hòi, coi mình là trung tâm, đặt “cái tôi” lên trên mọi mối quan hệ. Cần phân biệt rõ rằng, ích kỷ không đồng nhất với việc tự yêu hay bảo vệ bản thân một cách lành mạnh. Tự chăm sóc và phát triển bản thân là nhu cầu chính đáng, nhưng khi lợi ích cá nhân được xây dựng trên sự tổn thương của người khác thì đó đã là biểu hiện đáng phê phán.

Trong đời sống hiện đại, sự ích kỷ bộc lộ ngày càng đa dạng và tinh vi. Trong môi trường học đường, đó là thái độ thiếu sẻ chia, không sẵn sàng giúp đỡ bạn bè, là tâm lý ganh ghét, đố kỵ trước thành công của người khác. Nhiều người chỉ biết đòi hỏi quyền lợi cho mình mà quên đi trách nhiệm với tập thể. Đáng lo ngại hơn, trong không gian mạng, sự ích kỷ còn được thể hiện qua những lời nói thiếu suy nghĩ, hành vi xúc phạm, bắt nạt hay xâm phạm đời tư người khác để thỏa mãn cảm xúc cá nhân. Khi khoảng cách ảo che mờ trách nhiệm, con người càng dễ trở nên vô cảm trước nỗi đau của đồng loại.

Hệ quả của lối sống ích kỷ là vô cùng nghiêm trọng. Đối với cá nhân, người ích kỷ thường khó xây dựng các mối quan hệ bền vững, dễ rơi vào trạng thái cô lập và thiếu sự gắn kết. Họ có thể đạt được lợi ích trước mắt nhưng lại đánh mất niềm tin và sự yêu thương lâu dài. Đối với xã hội, sự ích kỷ làm suy yếu tinh thần cộng đồng, phá vỡ lòng tin giữa con người với con người, khiến các giá trị nhân văn dần bị xói mòn. Một xã hội nơi ai cũng chỉ nghĩ cho mình sẽ trở nên lạnh lùng, chia rẽ và khó phát triển bền vững.

Đối lập với ích kỷ là lối sống vị tha, biết quan tâm, chia sẻ và sẵn sàng đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng. Thực tiễn cuộc sống và truyền thống văn hóa dân tộc đã chứng minh rằng, chính tinh thần tương thân tương ái, sự đoàn kết và lòng nhân ái đã giúp con người vượt qua nhiều khó khăn, thử thách. Vị tha không làm con người yếu đi, mà ngược lại, giúp mỗi cá nhân trưởng thành hơn, giàu giá trị tinh thần hơn và tìm thấy ý nghĩa đích thực của cuộc sống.

Từ đó, mỗi người cần rút ra bài học cho chính mình. Để hạn chế sự ích kỷ, con người cần rèn luyện khả năng tự nhận thức, biết kiểm soát cái tôi, học cách đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu và cảm thông. Đặc biệt với học sinh, việc hình thành lối sống biết sẻ chia, sống có trách nhiệm với tập thể ngay từ những việc nhỏ sẽ là nền tảng quan trọng cho sự phát triển nhân cách sau này.

Tóm lại, sự ích kỷ là một thói xấu cần được phê phán và khắc phục. Một cuộc sống ý nghĩa không chỉ được đo bằng những gì ta nhận được cho riêng mình, mà còn bằng những giá trị tốt đẹp ta mang lại cho người khác và cho cộng đồng. Khi con người biết sống vị tha hơn, xã hội sẽ trở nên nhân văn, bền vững và đáng sống hơn.

Bài văn nghị luận về thói ích kỉ - mẫu 24

Trong xã hội hiện đại, khi con người ngày càng chú trọng đến quyền lợi và cái tôi cá nhân, sự ích kỷ có xu hướng xuất hiện ngày càng rõ nét. Đây là một thói xấu cần được nhìn nhận nghiêm túc bởi nó không chỉ ảnh hưởng đến bản thân mỗi người mà còn tác động tiêu cực đến đời sống cộng đồng.

Sự ích kỷ là lối sống chỉ biết nghĩ đến lợi ích của mình, thờ ơ trước cảm xúc, nhu cầu chính đáng của người khác. Người ích kỷ thường đặt cái tôi lên hàng đầu, coi nhẹ trách nhiệm đối với tập thể. Cần phân biệt rằng, việc tự chăm sóc và bảo vệ quyền lợi bản thân là cần thiết, nhưng khi điều đó đi kèm với việc chèn ép, làm tổn hại đến người xung quanh thì đã trở thành ích kỷ đáng phê phán.

Trong đời sống hằng ngày, sự ích kỷ thể hiện qua nhiều hành vi quen thuộc. Đó là thái độ thiếu sẻ chia trong học tập, sinh hoạt; là sự vô cảm trước khó khăn của người khác; là tâm lý ganh ghét, đố kỵ khi thấy người khác đạt được thành công. Trong môi trường mạng, sự ích kỷ còn bộc lộ qua những lời nói thiếu suy nghĩ, hành vi xúc phạm, làm tổn thương người khác chỉ để thỏa mãn cảm xúc cá nhân mà không lường trước hậu quả.

Lối sống ích kỷ gây ra nhiều tác hại nghiêm trọng. Với cá nhân, người ích kỷ dễ bị cô lập, khó xây dựng các mối quan hệ tốt đẹp, lâu dài và thường thiếu cảm giác hạnh phúc thực sự. Với xã hội, sự ích kỷ làm suy giảm lòng tin, phá vỡ tinh thần đoàn kết, khiến các giá trị nhân văn bị xói mòn. Một cộng đồng chỉ gồm những con người ích kỷ sẽ khó có thể phát triển bền vững.

Trái ngược với ích kỷ là lối sống vị tha, biết quan tâm, sẻ chia và sống vì người khác. Lòng vị tha không làm con người thiệt thòi mà ngược lại, giúp mỗi cá nhân hoàn thiện nhân cách và góp phần xây dựng xã hội nhân ái hơn. Bởi vậy, mỗi người cần rèn luyện lối sống lành mạnh, biết cân bằng giữa quyền lợi cá nhân và trách nhiệm chung.

Tóm lại, sự ích kỷ là thói xấu cần được phê phán và loại bỏ. Mỗi học sinh cần bắt đầu từ những hành động nhỏ: biết giúp đỡ người khác, sống có trách nhiệm và giàu lòng nhân ái. Khi con người biết sống vì nhau, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp và ý nghĩa hơn.

Xem thêm các bài văn mẫu 8 Kết nối tri thức hay khác:

Xem thêm các tài liệu học tốt lớp 8 hay khác:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Soạn văn 8 hay nhất, ngắn gọn của chúng tôi được biên soạn bám sát nội dung sgk Ngữ văn 8 Tập 1 và Tập 2 Kết nối tri thức (NXB Giáo dục).

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 8 Kết nối tri thức khác