Top 10 Viết bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi
Tổng hợp các bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi hay nhất giúp học sinh có thêm tài liệu tham khảo để viết văn hay hơn.
- Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi (mẫu 1)
- Dàn ý Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi)
- Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi (mẫu 2)
- Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi (mẫu 3)
- Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi (mẫu 4)
- Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi (mẫu 5)
- Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi (mẫu 6)
- Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi (mẫu 7)
- Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi (mẫu 8)
- Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi (mẫu 9)
- Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi (các mẫu khác)
Top 10 Viết bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi
Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi - mẫu 1
Chuyến tham quan nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập Đoàn đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc. Với chủ đề “Về nguồn”, chúng em được đến thăm mảnh đất lịch sử của Địa đạo Củ Chi.
Buổi sáng hôm ấy, khi em đến trường thì đã nhìn thấy năm chiếc xe ô tô đỗ sẵn. Các học sinh đều vô cùng háo hức. Khoảng ba mươi phút sau, chúng em di chuyển lên xe theo sự hướng dẫn của thầy cô chủ nhiệm. Xe xuất phát khoảng ba mươi phút thì đến nơi.
Địa đạo Củ Chi là một di tích lịch sử cách mạng nổi tiếng thuộc xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi. Nơi đây là kỳ quan độc nhất vô nhị dài 250km chạy ngoắt ngoéo trong lòng đất. Đặc biệt được làm từ dụng cụ thô sơ là lưỡi cuốc và chiếc xe xúc đất. Biết vậy chúng ta mới thấy rằng sự bền bỉ, kiên cường và lòng yêu nước mãnh liệt của chiến sĩ ta. Đúng như câu nói “Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Đường hầm sâu dưới đất 3 - 8m, chiều cao chỉ đủ một người đi lom khom. Khi một lần chui vào địa đạo Củ Chi, ta sẽ cảm nhận rõ chiều sâu thăm thẳm của lòng căm thù, y chí bất khuất của “vùng đất thép” và sẽ hiểu vì sao một nước Việt Nam nhỏ bé lại chiến thắng một nước lớn và giàu có như Hoa Kỳ. Ta sẽ hiểu vì sao Củ Chi mảnh đất nghèo khó lại đương đầu ròng rã suốt hai mươi năm với một đội quân thiện chiến, vũ khí tối tân mà vẫn giành thắng lợi.
Chúng em đi tham quan địa đạo Củ Chi theo sự hướng dẫn của các anh chị hướng dẫn viên. Khoảng mười một giờ thì cả trường được nghỉ ngơi để ăn trưa. Nghỉ ngơi khoảng mười lăm phút, chúng em đem cơm nắm mang theo ra ăn. Tất cả tập trung lại một chỗ ăn uống, cười nói vui vẻ. Sau đó, tất cả nghe thầy phổ biến lịch tham quan. Hình ảnh làng quê Củ Chi, lũy tre, đồng ruộng và hầm địa đạo cứ chờn vờn trong em.
Sau đó, đoàn đã đến thắp hương tưởng niệm và tri ân 44.520 anh hùng liệt sĩ tại Đền Bến Dược. Nơi những người con ưu tú của quê hương được khắc tên trong đền vì sự nghiệp độc lập, tự do của dân tộc. Đoàn đã dâng lên những bó hoa tươi thắm và thắp lên bia đá những nén hương để tưởng nhớ những người con của dân tộc đã ngã xuống trên mảnh đất Củ Chi anh hùng.
Rời phòng họp âm, chúng em được dẫn tới một đoạn địa đạo “mẫu”, mà theo lời giới thiệu thì đã được khoét rộng hơn “nguyên bản” để du khách có thể chui qua chứ không phải bò như những du kích dũng cảm năm nào. Dẫu địa đạo đã được khoét rộng hơn, nhưng để có thể dịch chuyển trong đó, ai nấy đều phải lom khom, không được cao hơn mặt đất quá 80 - 90cm.
Sau khi làm lễ và tham quan Đền Bến Dược xong, đoàn tiếp tục chuyến tham quan của mình tới khu vực tái hiện Vùng giải phóng. Con đường nhỏ dẫn chúng em tới Phòng họp âm – một gian phòng đào chìm xuống lòng đất, sâu ngập đầu – nơi mà bốn mươi mấy năm trước, những chiến sĩ đã từng ngồi họp, bàn phương án đánh giặc. Sơ đồ nổi trong phòng giới thiệu cho du khách thấy địa đạo được đào sâu bốn tầng dưới lòng đất, thông với nhau theo muôn vàn ngách nhỏ, với tổng cộng chiều dài tới 250km. Tầng trên cùng thường là những phòng rộng dùng làm phòng họp, trụ sở, bếp ăn, khu điều trị của thương binh… những tầng dưới chỉ là những đường ngầm nhỏ và hẹp, thông với nhau nhằng nhịt như mạng nhện, toả nhánh khắp nơi. “Cầu thang”, nối các tầng với nhau là những đoạn dốc trượt xuống. Cuối mỗi đoạn “cầu thang” đó thường có một hầm chông nắp gỗ đợi sẵn, phòng khi giặc liều mạng bò xuống thì ta rút nắp cho chúng trượt xuống
Sau đó, toàn trường tập trung lại để cô Loan (cô Tổng phụ trách) tổng kết các cuộc đi tham quan bổ ích này. Chúng em thu dọn lều, bạt, đồ đạc rồi ra về. Đoàn xe chầm chậm rời khỏi khu địa đạo, tiến ra đường quốc lộ, rồi thẳng tiến về Thành phố Hồ Chí Minh. Ngồi trên xe, chúng em hồi tưởng lại diễn biến buổi đi chơi, ai ai cũng cảm thấy tiếc khi phải ra về.
Hình ảnh làng quê Củ Chi, lũy tre, đồng ruộng và hầm địa đạo cứ chờn vờn trong em. Buổi đi chơi này đã để lại trong chúng em những kỉ niệm đẹp và sâu sắc. Qua chuyến đi đã góp phần khơi lại, hun đúc lòng yêu nước trong mỗi đoàn viên thanh niên, ý thức tinh thần dân tộc sâu sắc. Khâm phục những khó khăn, gian lao, vất vả và sự hy sinh cống hiến của những vị anh hùng đất thép.
Dàn ý Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi
a. Mở bài:
Giới thiệu chuyến đi: do nhà trường tổ chức vào dịp cuối tuần, đến địa đạo Củ Chi.
b. Thân bài:
- Trên đường đi:
+ Không khí háo hức, tò mò.
+ Phong cảng xanh mát khi đến Củ Chi.
- Đến nơi và bắt đầu tham quan:
+ Ấn tượng về khu di tích rộng lớn, nhiều cây cối.
+ Được xem phim tài liệu về lịch sử địa đạo.
+ Khám phá những điểm nổi bật:
+ Phát hiện nắp hầm bí mật: ngạc nhiên vì sự nguỵ trang khéo léo.
+ Trải nghiệm chui địa đạo: cảm giác ngột ngạt, tối tăm, chật hẹp, thấm thía sự khó khăn, kiên cường của người xưa.
+ Tham quan khu tái hiện: thấy hầm ngủ, bếp Hoàng Cầm, xưởng chế tạo vũ khí thô sơ.
+ Mua quà lưu niệm, chụp ảnh lưu niệm cùng bạn bè.
c. Kết bài:
Cảm nghĩ về chuyến đi: biết ơn thế hệ cha anh, tự hào về truyền thống dân tộc, thấy mình may mắn hơn và cần phải học tập tốt hơn.
Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi - mẫu 2
Nằm cách trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh 70km về phía tây bắc, địa đạo Củ Chi sẽ đưa du khách trở về với những tháng năm gian khổ nhưng cũng đầy hào hùng của dân tộc. Dù du khách đã nghe nhiều về địa đạo nhưng phải đến tận nơi, mắt thấy, tai nghe mới thấy hết sự thú vị, độc đáo của vùng đất thép thành đồng này.
Địa đạo Củ Chi không mang vóc dáng vẻ kỳ vĩ của những kỳ quan tồn tại hàng bao thế kỷ như Kim Tự Tháp, vườn treo Babylon, Angcovat… nhưng đây là một công trình vĩ đại với trên 200km đường hầm tỏa rộng như mạng nhện trong lòng đất. Nơi đây quả là một kì quan đánh giặc độc đáo có một không hai. Nó mang chiều sâu thăm thẳm của lòng căm thù và ý chí kiên cường, bất khuất của “vùng đất thép”, một trong những biểu tượng rực rỡ của chủ nghĩa anh hùng của dân tộc Việt Nam.
Nhưng sự tích có thật từ địa đạo đã quá sức tưởng tượng của con người. Chỉ cần chui xuống một đoạn đường hầm, bạn sẽ hiểu vì sao nước Việt Nam nhỏ bé lại chiến thắng kẻ thù là một nước lớn và giàu có vào bậc nhất thế giới. Đến đây ta mới hiểu vì sao Củ Chi, mảnh đất nghèo khó lại có thể đương đầu ròng rã suốt 21 năm với một đạo quân đông hơn gấp bội, thiện chiến, được trang bị vũ khí, phương tiện chiến tranh hiện đại, tối tân. Trong cuộc đọ sức tưởng chừng không cân sức này, nhân dân Củ Chi đã chiến thắng oanh liệt.
Rời địa đạo, bạn sẽ đến đền Bến Dược. Ngắm cổng tam quan, nhà văn bia, tháp 9 tầng và ngôi điện chính với kiến trúc truyền thống rất đẹp, hài hòa cùng thiên nhiên. Đặc biệt là khu Đền tưởng niệm chiến sĩ và đồng bào với một quần thể kiến trúc mang tính đặc thù dân tộc, hiện đại trang nghiêm. Trong Đền tưởng niệm có ghi đầy đủ họ tên của 44.357 liệt sĩ hi sinh trên chiến trường Sài Gòn – Chợ Lớn – Gia Định trong các cuộc kháng chiến giải phóng bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế, trên 632 tấm đá hoa cương. Trước đền có bài văn bia khắc đá của nhà thơ Viễn Phương. Đền tưởng niệm Bến Dược là công trình độc đáo của khu di tích, được xây dựng lên từ nguyện vọng tha thiết của cán bộ, chiến sĩ và nhân dân cả nước, thể hiện đạo 11 “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc Việt Nam. Với giá trị và tầm vóc chiến công được đúc kết bằng xương máu, công sức của hàng vạn chiến sĩ, đồng bào, khu căn cứ địa đạo Củ chi đã được Bộ Văn hóa Thông tin công nhận là Di tích lịch sử văn hóa Quốc gia.
Không chỉ tham quan khu di tích, bạn có thể tập bắn súng, thưởng thức những món ăn đặc sản của Củ Chi tại nhà hàng Địa đạo Củ Chi với khung cảnh thoáng mát, bên dòng sông Sài Gòn thơ mộng. Rời địa đạo Củ Chi, chắc chắn trong lòng bạn sẽ đọng lại rất nhiều cảm xúc. Đó chính là lòng cảm phục sự thông minh, linh hoạt và sáng tạo của người dân Củ Chi khi thiết kế ra hệ thống địa đạo; là cảm giác thích thú khi được làm một chú bộ đội, được bắn súng thật và hơn thế là niềm xúc động khi nghiêng mình tưởng nhớ những anh hùng đã ngã xuống cho độc lập, tự do hôm nay… Đó là những giá trị lịch sử sẽ in đậm trong lòng những ai đã từng một lần đến với địa đạo Củ Chi.
Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi - mẫu 3
Chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi đã để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc về một phần quan trọng của lịch sử Việt Nam. Được xem là một trong những kỳ quan kiến trúc của thế giới, Địa đạo Củ Chi không chỉ là nơi bảo vệ an ninh cho người dân trong suốt cuộc chiến tranh, mà còn là biểu tượng cho lòng gan dạ và khát vọng tự do của người dân miền Nam.
Khi bước vào khu di tích, tôi đã được hướng dẫn bởi các hướng dẫn viên giàu kiến thức và nhiệt huyết. Họ đã chia sẻ với chúng tôi câu chuyện đầy cảm xúc về cuộc sống khó khăn và những chiến công anh dũng của người lính Củ Chi. Từ việc thiết kế và xây dựng các hầm đất thông qua việc sản xuất và lưu trữ hàng triệu khẩu AK-47, mã tấu và bom mìn tự chế, người lính Củ Chi đã cho thấy ý chí kiên cường không gì có thể khuất phục. Đặc biệt ấn tượng là khi tôi được tham quan một phần của hệ thống địa đạo. Bước vào bên trong, tôi cảm nhận được sự ẩm ướt và ngột ngạt của không gian hẹp. Đèn điện yếu ớt chiếu sáng lối đi, làm nổi bật những căn phòng nhỏ bé và các khu vực chức năng khác nhau. Tôi không thể tin rằng hàng trăm người đã sống trong những điều kiện khắc nghiệt này suốt mấy chục năm. Nghe câu chuyện về cuộc sống hàng ngày trong địa đạo, tôi cảm thấy lòng tự hào và biết ơn với sự hy sinh của các anh hùng Củ Chi. Họ đã sống trong sự lo âu liên tục, luôn phải giữ bí mật để bảo vệ cuộc sống của gia đình và bạn bè. Nhưng dù khó khăn ra sao, họ luôn giữ niềm tin vào chiến thắng cuối cùng. Ngoài việc khám phá các căn phòng và khu vực sinh hoạt trong Địa đạo Củ Chi, tôi cũng có cơ hội trải nghiệm một số hoạt động quân sự truyền thống. Từ việc xem trình diễn bắn súng AK-47 đến việc thử nghiệm cách ẩn mình trong các lỗ đạn, tôi đã có cái nhìn rõ ràng hơn về cuộc sống và công việc của người lính Củ Chi.
Chuyến đi tham quan di tích Địa đạo Củ Chi đã là một trải nghiệm không thể quên. Nó không chỉ giúp tôi hiểu sâu hơn về lịch sử Việt Nam và lòng dũng cảm của người dân miền Nam, mà còn khơi dậy trong tôi niềm tự hào về quê hương. Tôi hy vọng rằng những câu chuyện và kỷ niệm này sẽ được truyền đi cho các thế hệ sau để giữ gìn và tôn vinh những anh hùng đã hy sinh cho tự do của chúng ta.
Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi - mẫu 4
Chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi là một trải nghiệm tuyệt vời, mang lại cho tôi những cảm xúc mạnh mẽ và hiểu biết sâu hơn về cuộc sống và kháng chiến của người dân Việt Nam trong thời kỳ chiến tranh. Tôi tin rằng việc du khách được trải nghiệm những di tích lịch sử này không chỉ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về quá khứ, mà còn giáo dục và lan tỏa thông điệp hòa bình.
Địa đạo Củ Chi nằm ở phía Tây Bắc thành phố Hồ Chí Minh, là một trong những biểu tượng tiêu biểu của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Khi bước vào khu vực này, tôi đã bất ngờ trước sự kiên cường và thông minh của người dân Việt Nam khi xây dựng hơn 200km đường hầm ngầm để chống lại các cuộc tấn công từ phe Mỹ. Trong suốt chuyến đi, hướng dẫn viên đã giúp tôi hiểu rõ hơn về cuộc sống trong địa đạo. Tôi được thấy những căn phòng nhỏ hẹp, chỉ có thể chứa một người, nơi mà người dân Việt Nam đã sống và làm việc suốt nhiều năm. Từ những phòng này, họ đã tiến hành các hoạt động hàng ngày như nấu ăn, làm việc và thậm chí sinh con. Đây là một minh chứng cho sự kiên cường và sự hy sinh của người dân Việt Nam trong cuộc chiến tranh. Không chỉ có địa đạo, tôi cũng được trải nghiệm bắn súng thực tế tại khu vực này. Dưới sự giám sát của các huấn luyện viên giàu kinh nghiệm, tôi được trải qua một phần của cuộc sống lính quân đội Việt Nam khi xưa. Mặc dù chỉ là trò chơi bắn súng giả lập, nhưng điều này mang lại cho tôi cảm giác căng thẳng và hiểu biết rõ hơn về khó khăn mà lính quân đội phải trải qua trong chiến tranh. Chuyến đi cũng mang lại cho tôi những cảm xúc sâu sắc về hòa bình và lòng biết ơn. Tôi nhận ra rằng cuộc chiến tranh đã gây ra nhiều tổn thất và đau khổ cho cả hai phe. Việc trải qua những di tích lịch sử này giúp tôi hiểu rõ hơn về ý nghĩa của hòa bình và quan trọng của việc duy trì một thế giới không có chiến tranh.
Chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi là một trải nghiệm không thể quên. Nó mang lại cho tôi hiểu biết sâu hơn về cuộc sống và kháng chiến của người dân Việt Nam trong thời kỳ chiến tranh, đồng thời lan tỏa thông điệp về hòa bình và lòng biết ơn. Tôi tin rằng việc du khách được trải nghiệm những di tích lịch sử này là một phần quan trọng trong việc giáo dục các thế hệ tương lai về lịch sử và ý nghĩa của cuộc sống.
Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi - mẫu 5
Đến nay, em vẫn nhớ mãi buổi đi chơi đầy lí thú trong dịp kỉ niệm ngày thành lập Đoàn từ năm ngoái. Với chủ đề "Về nguồn", chúng em được đến thăm mảnh đất lịch sử của Địa đạo Củ Chi.
Buổi sáng hôm ấy, trước cổng trường, năm chiếc xe ca đã đậu sẵn từ lúc nào. Học sinh toàn trường nhốn nháo, náo nức. Mấy phút sau, tất cả chúng em lên xe. Tám giờ xe chúng em dừng lại ở nghĩa trang liệt sĩ huyện Củ Chi. Viếng nghĩa trang xong, chúng em tiếp tục lên đường.
Đúng mười giờ ba mươi phút, đoàn chúng em tới vùng địa đạo. Địa đạo Củ Chi là một di tích lịch sử cách mạng nổi tiếng thuộc xã Phú Mỹ Hưng, huyện Củ Chi. Địa đạo là kỳ quan độc nhất vô nhị dài 250km chạy ngoắt ngoéo trong lòng đất, đặc biệt được làm từ dụng cụ thô sơ là lưỡi cuốc và chiếc xe xúc đất. Biết vậy chúng ta mới thấy rằng sự bền bỉ, kiên cường và lòng yêu nước mãnh liệt của chiến sĩ ta. Đúng như câu nói “Có sức người sỏi đá cũng thành cơm”. Đường hầm sâu dưới đất 3-8m, chiều cao chỉ đủ một người đi lom khom. Khi một lần chui vào địa đạo Củ Chi, ta sẽ cảm nhận rõ chiều sâu thăm thẳm của lòng căm thù, y chí bất khuất của “vùng đất thép” và sẽ hiểu vì sao một nước Việt Nam nhỏ bé lại chiến thắng một nước lớn và giàu có như Hoa Kỳ. Ta sẽ hiểu vì sao Củ Chi mảnh đất nghèo khó lại đương đầu ròng rã suốt 20 năm với một đội quân thiện chiến, vũ khí tối tân mà vẫn giành thắng lợi.
Sau khi đến nơi, chúng em xuống xe, kiếm địa điểm để căng bạt ni lông. Một số bạn có đem võng, mắc võng vào cành cây điều rồi nằm vắt vẻo nói chuyện. Ở chỗ tập trung của lớp, các bạn gái tất bật, dọn dẹp các túi đồ, chuẩn bị cho buổi ăn trưa. Nghỉ ngơi khoảng mười lăm phút, chúng em đem cơm nắm mang theo ra ăn. Tất cả tập trung lại một chỗ ăn uống, cười nói vui vẻ. Sau đó, tất cả nghe thầy phổ biến lịch tham quan. Hình ảnh làng quê Củ Chi, lũy tre, đồng ruộng và hầm địa đạo cứ chờn vờn trong em.
Sau đó, đoàn đã đến thắp hương tưởng niệm và tri ân 44.520 anh hùng liệt sĩ tại Đền Bến Dược. Nơi những người con ưu tú của quê hương được khắc tên trong đền vì sự nghiệp độc lập, tự do của dân tộc. Đoàn đã dâng lên những bó hoa tươi thắm và thắp lên bia đá những nén hương để tưởng nhớ những người con của dân tộc đã ngã xuống trên mảnh đất Củ Chi anh hùng.
Rời phòng họp âm, chúng em được dẫn tới một đoạn địa đạo “mẫu”, mà theo lời giới thiệu thì đã được khoét rộng hơn “nguyên bản” để du khách có thể chui qua chứ không phải bò như những du kích dũng cảm năm nào. Dẫu địa đạo đã được khoét rộng hơn, nhưng để có thể dịch chuyển trong đó, ai nấy đều phải lom khom, không được cao hơn mặt đất quá 80– 90cm. Muốn vậy phải cúi gập lưng, khuỵu thấp hai chân xuống mà lò dò từng bước một cách khó khăn. Cả đoạn địa đạo này chỉ vẻn vẹn có 30m, vậy mà mới được chừng mươi bước đã nghe tiếng kêu: “Mỏi quá, quay lại thôi!” Nhưng đã quá muộn! Một khi con trăn đã chui đầu vào ống nứa thì chỉ có một cách duy nhất thoát thân là cố mà luồn hết tấm thân dài ngoẵng qua ống đó mà thôi. Đoàn chúng em cũng vậy, không có sự lựa chọn nào khác. Thế là, mọi người vừa dò dẫm trong đường ngầm tối mờ, ẩm thấp, vừa kêu la oai oái. Cái tư thế đứng không ra đứng quỳ không ra quỳ siết chặt vào hai ống chân khiến mọi người kêu trời. Lên được mặt đất, mọi người ướt đầm đìa như vừa ra khỏi nhà tắm hơi. Ai nấy đều trợn mắt bảo nhau: “Có cho kẹo bọn giặc cũng đố có dám xuống”.
Sau khi làm lễ và tham quan Đền Bến Dược xong, đoàn tiếp tục chuyến tham quan của mình tới khu vực tái hiện Vùng giải phóng. Con đường nhỏ dẫn chúng em tới Phòng họp âm – một gian phòng đào chìm xuống lòng đất, sâu ngập đầu – nơi mà bốn mươi mấy năm trước, những chiến sĩ đã từng ngồi họp, bàn phương án đánh giặc. Sơ đồ nổi trong phòng giới thiệu cho du khách thấy địa đạo được đào sâu 4 tầng dưới lòng đất, thông với nhau theo muôn vàn ngách nhỏ, với tổng cộng chiều dài tới 250 km. Tầng trên cùng thường là những phòng rộng dùng làm phòng họp, trụ sở, bếp ăn, khu điều trị của thương binh… những tầng dưới chỉ là những đường ngầm nhỏ và hẹp, thông với nhau nhằng nhịt như mạng nhện, toả nhánh khắp nơi. “Cầu thang”, nối các tầng với nhau là những đoạn dốc trượt xuống. Cuối mỗi đoạn “cầu thang” đó thường có một hầm chông nắp gỗ đợi sẵn, phòng khi giặc liều mạng bò xuống thì ta rút nắp cho chúng trượt xuống
Sau đó, toàn trường tập trung lại để cô Loan (cô Tổng phụ trách) tổng kết các cuộc đi tham quan bổ ích này. Sau khi làm lễ xong, chúng em thu dọn lều, bạt, đồ đạc rồi ra về.
Sau buổi đi thăm, chúng em đã có dịp ôn lại những chiến tích vẻ vang, cảm nhận quá khứ chiến tranh vừa đau thương vừa hào hùng, cảm thấy như trở về chiến trường xưa khi tới thăm Khu tái hiện Vùng giải phóng Củ Chi. Với tầm vóc chiến tranh, địa đạo Củ Chi đã đi vào lịch sử đấu tranh anh hùng của nhân dân Việt Nam như một huyền thoại của thế kỷ 20.
Đoàn xe chầm chậm rời khỏi khu địa đạo, tiến ra đường quốc lộ, rồi thẳng tiến về Thành phố Hồ Chí Minh. Ngồi trên xe, chúng em hồi tưởng lại diễn biến buổi đi chơi, ai ai cũng cảm thấy tiếc khi phải ra về. Hình ảnh làng quê Củ Chi, lũy tre, đồng ruộng và hầm địa đạo cứ chờn vờn trong em. Buổi đi chơi này đã để lại trong chúng em những kỉ niệm đẹp và sâu sắc. Qua chuyến đi đã góp phần khơi lại, hun đúc lòng yêu nước trong mỗi đoàn viên thanh niên, ý thức tinh thần dân tộc sâu sắc. Khâm phục những khó khăn, gian lao, vất vả và sự hy sinh cống hiến của những vị anh hùng đất thép.
Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi - mẫu 6
Tuần trước, trường tôi tổ chức chuyến tham quan ngoại khóa đến Địa đạo Củ Chi – một trong những di tích lịch sử nổi tiếng nhất của thành phố Hồ Chí Minh. Đó là một trải nghiệm đáng nhớ, giúp tôi hiểu hơn về lịch sử hào hùng của dân tộc.
Sáu giờ sáng, xe chúng tôi xuất phát từ trường. Bầu trời trong xanh, nắng nhẹ, không khí mát mẻ. Xe bon bon qua những con đường quen thuộc, rời khỏi trung tâm thành phố ồn ào, náo nhiệt, hướng về vùng ngoại thành Củ Chi. Càng đi xa, cảnh vật càng trở nên yên bình với những cánh đồng xanh mướt, những vườn cây ăn trái trĩu quả. Khoảng hai tiếng sau, chúng tôi đã có mặt trước cổng khu di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi.
Ấn tượng đầu tiên của tôi là tấm biển lớn ghi dòng chữ "Địa đạo Củ Chi - Di tích lịch sử quốc gia đặc biệt" cùng với hình ảnh những chiến sĩ du kích ngày xưa. Không khí nơi đây trang nghiêm nhưng cũng rất gần gũi, với những hàng cây xanh mát và những mái nhà lá đơn sơ.
Chúng tôi được hướng dẫn viên dẫn đi tham quan khu trưng bày bên ngoài. Ở đây có rất nhiều hiện vật chiến tranh được trưng bày: xe tăng, máy bay, súng ống, quân trang của quân đội Mỹ ngày xưa. Những hiện vật ấy như đang kể lại câu chuyện về một thời kỳ lịch sử đau thương nhưng hào hùng của dân tộc.
Điều khiến tôi ấn tượng và xúc động nhất là khi được tận mắt chứng kiến hệ thống địa đạo. Đó là một mê cung dưới lòng đất với vô số đường hầm chằng chịt. Lối xuống hầm rất nhỏ, chỉ vừa một người lọt. Tôi phải cúi thấp người, men theo từng bước chân để xuống bên dưới. Trong hầm tối om, không gian chật hẹp, ngột ngạt. Ánh sáng chỉ le lói từ những ống thông hơi nhỏ xíu trên mặt đất. Càng đi sâu, tôi càng cảm nhận được sự khắc nghiệt của cuộc sống dưới lòng đất mà các chiến sĩ du kích ngày xưa phải chịu đựng.
Qua lời thuyết minh, tôi được biết địa đạo Củ Chi dài hơn 200km, có đủ các phòng chức năng như phòng ở, phòng họp, bếp Hoàng Cầm, trạm quân y, kho đạn... Tất cả đều được bố trí một cách khoa học, hợp lý. Người dân và du kích Củ Chi đã sống, chiến đấu và bám trụ ngay dưới lòng đất này suốt nhiều năm trời, giữa vùng đất bị cày xới bởi bom đạn kẻ thù.
Tôi còn được xem những thước phim tư liệu về cuộc sống của người dân Củ Chi thời chiến tranh. Những hình ảnh về những người mẹ, người chị, những em nhỏ vừa sản xuất vừa chiến đấu khiến tôi vô cùng xúc động và khâm phục.
Cuối buổi tham quan, chúng tôi được thưởng thức món khoai mì chấm muối mè – món ăn đạm bạc nhưng đầy ý nghĩa của người dân Củ Chi năm xưa. Vị bùi của khoai, vị béo của mè, vị mặn của muối... tất cả hòa quyện tạo nên một hương vị khó quên.
Chuyến đi kết thúc, tôi ra về với bao cảm xúc lắng đọng. Tôi càng thêm yêu quê hương, đất nước, càng thêm biết ơn những thế hệ cha anh đã hy sinh xương máu để đất nước được hòa bình như ngày hôm nay. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh to lớn ấy.
Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi - mẫu 7
Là một sinh viên năm cuối, tôi đã có nhiều dịp tham gia các hoạt động tình nguyện. Nhưng chuyến đi về nguồn tại Địa đạo Củ Chi cùng đội sinh viên tình nguyện của trường vừa qua thực sự là một trải nghiệm đặc biệt, để lại trong tôi nhiều cảm xúc sâu sắc.
Sáng sớm, chúng tôi tập trung tại cổng trường, ai nấy đều háo hức. Chuyến xe đưa chúng tôi rời khỏi trung tâm Sài Gòn nhộn nhịp, băng qua những cánh đồng xanh mướt, những con đường làng yên bình. Đến Củ Chi, khung cảnh hiện ra trước mắt thật thanh bình với những hàng cao su thẳng tắp, những vườn cây ăn trái trĩu quả. Ít ai ngờ rằng, nơi đây từng là "vùng đất thép" hứng chịu mưa bom bão đạn suốt hai cuộc chiến tranh.
Bước vào khu di tích, tôi choáng ngợp trước không gian rộng lớn và những chứng tích chiến tranh còn sót lại. Những chiếc xe tăng, máy bay, đại bác của quân đội Mỹ được trưng bày ngoài trời như những nhân chứng lịch sử. Tôi đứng lặng hồi lâu trước những hiện vật ấy, cố hình dung ra cuộc chiến khốc liệt đã từng diễn ra nơi đây.
Điều đáng nhớ nhất trong chuyến đi là khi chúng tôi được trải nghiệm xuống hầm địa đạo. Hướng dẫn viên dẫn chúng tôi đến một miệng hầm nhỏ xíu, được ngụy trang khéo léo dưới tán lá. Phải thực sự khom lưng, thậm chí bò mới có thể chui lọt. Tôi men theo từng bậc thang xuống bên dưới. Trong hầm tối om, chỉ có ánh đèn pin le lói. Không gian chật hẹp, ngột ngạt, tôi có cảm giác như mình đang lạc vào một mê cung dưới lòng đất. Mỗi bước đi là mỗi khó khăn, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Tôi chợt nghĩ, chúng tôi chỉ ở dưới này vài phút đã thấy ngột ngạt, khó thở, vậy mà các chiến sĩ du kích năm xưa đã sống, chiến đấu dưới này suốt hàng tháng, hàng năm trời. Thật không thể tưởng tượng nổi!
Sau khi lên khỏi địa đạo, chúng tôi được xem phim tài liệu về cuộc sống chiến đấu của quân dân Củ Chi. Những hình ảnh về các mẹ, các chị, các em nhỏ vừa sản xuất vừa chiến đấu khiến tôi vô cùng xúc động. Tôi hiểu rằng, sức mạnh của nhân dân ta không chỉ đến từ vũ khí, mà còn từ ý chí kiên cường, từ lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần đoàn kết một lòng.
Buổi trưa, chúng tôi được thưởng thức bữa cơm đạm bạc với khoai mì, muối vừng và rau rừng – những món ăn quen thuộc của người dân Củ Chi trong những ngày kháng chiến. Món ăn tuy giản dị nhưng chan chứa tình cảm và ý nghĩa lịch sử sâu sắc.
Chia tay Củ Chi, lòng tôi tràn đầy cảm xúc. Tôi càng thêm yêu quê hương, thêm tự hào về truyền thống đấu tranh anh dũng của dân tộc. Chuyến đi đã giúp tôi hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình, và tôi tự nhủ sẽ sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và xã hội.
Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi - mẫu 8
Tôi là Mark, một du khách đến từ nước Anh. Tôi đã đọc nhiều sách báo và xem nhiều phim tài liệu về chiến tranh Việt Nam, nhưng chưa bao giờ tôi có thể hình dung hết được sự khốc liệt và tàn khốc của nó cho đến khi tôi đặt chân đến Địa đạo Củ Chi.
Hôm ấy, tôi cùng người bạn Việt Nam đi xe máy từ trung tâm Sài Gòn về hướng Tây Bắc. Dần dần, những tòa nhà cao tầng nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh mướt và những vườn cây ăn trái trĩu quả. Cuối cùng, chúng tôi dừng chân trước một khu rừng cao su bạt ngàn. Bạn tôi bảo: "Chúng ta đã đến Địa đạo Củ Chi rồi đấy."
Tôi không thể tin rằng nơi đây từng là một chiến trường khốc liệt. Bầu không khí trong lành, mát mẻ, chim hót líu lo, cây cối xanh tươi. Nhưng khi bước vào khu di tích, những chứng tích chiến tranh bắt đầu hiện ra trước mắt tôi: những chiếc xe tăng Mỹ bị phá hủy, những quả bom chưa nổ, những lô cốt và hầm trú ẩn. Tôi như lạc vào một bảo tàng chiến tranh ngoài trời khổng lồ.
Điều khiến tôi kinh ngạc nhất là hệ thống địa đạo dưới lòng đất. Hướng dẫn viên đưa chúng tôi đến một miệng hầm nhỏ xíu, được che giấu khéo léo dưới lớp lá cây. Tôi phải cúi thật thấp, gần như bò mới có thể chui lọt. Bên dưới là một mê cung tăm tối, chật hẹp và ngột ngạt. Tôi cảm thấy sợ hãi và choáng ngợp. Làm sao con người có thể sống và chiến đấu ở một nơi như thế này trong nhiều năm trời? Đó thực sự là một điều phi thường.
Qua lời giải thích của hướng dẫn viên, tôi hiểu rằng địa đạo Củ Chi không chỉ là nơi trú ẩn mà còn là một "làng chiến đấu" hoàn chỉnh dưới lòng đất với phòng họp, phòng ngủ, bếp ăn, trạm quân y, kho đạn, thậm chí cả giếng nước. Người Việt Nam đã biến lòng đất thành một pháo đài bất khả xâm phạm trước sức mạnh vũ khí tối tân của quân đội Mỹ.
Tôi đặc biệt ấn tượng với bếp Hoàng Cầm – một loại bếp được thiết kế đặc biệt để khói tỏa ra đều, tan nhanh trong không khí, không bị máy bay trinh sát phát hiện. Sự sáng tạo và thông minh của người Việt Nam thật đáng khâm phục!
Trước khi ra về, tôi được thử món khoai mì luộc chấm muối mè – món ăn chính của các chiến sĩ du kích ngày xưa. Vị bùi, béo, mặn của nó khiến tôi nhớ mãi. Không phải vì nó ngon, mà vì tôi hiểu rằng, với những người lính, đây là cả một sự sống.
Rời Củ Chi, tôi mang theo trong tim những cảm xúc khó tả. Tôi hiểu hơn về chiến tranh Việt Nam, về sức mạnh và ý chí phi thường của người dân nơi đây. Và tôi càng thêm trân trọng giá trị của hòa bình, thứ mà chúng ta vẫn thường coi là hiển nhiên.
Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi - mẫu 9
Sau mười năm xa quê vào Nam sinh sống, tôi mới có dịp trở lại thăm miền Đông Nam Bộ. Và điểm đến đầu tiên trong hành trình trở về của tôi chính là Địa đạo Củ Chi – mảnh đất thép thành đồng mà tôi đã nghe kể từ thuở ấu thơ.
Chiếc xe khách đưa tôi từ Sài Gòn vượt qua những cây cầu, những con đường làng nhỏ hẹp để vào địa phận Củ Chi. Khung cảnh hiện ra trước mắt tôi thật thanh bình với những hàng cao su thẳng tắp, những vườn cây ăn trái sum suê. Thật khó hình dung nơi đây từng là vùng đất "đỏ lửa" suốt mấy mươi năm chiến tranh.
Đứng trước tấm bia tưởng niệm, lòng tôi bồi hồi xúc động. Tôi thắp một nén nhang để tưởng nhớ những người con ưu tú của dân tộc đã ngã xuống nơi đây. Khói nhang lan tỏa, lòng tôi lắng đọng trong niềm tri ân sâu sắc.
Tôi bắt đầu hành trình khám phá địa đạo. Miệng hầm nhỏ xíu, được ngụy trang khéo léo dưới những tán lá. Tôi phải khom người, men theo từng bậc thang xuống bên dưới. Trong hầm tối om, chỉ có ánh đèn le lói soi sáng. Càng đi sâu, tôi càng cảm nhận được sự khắc nghiệt của cuộc sống dưới lòng đất. Không gian chật hẹp, ngột ngạt, thiếu dưỡng khí. Tôi chỉ ở dưới đó vài phút mà đã thấy mệt mỏi, khó thở. Vậy mà các chiến sĩ ngày xưa đã sống, chiến đấu dưới này suốt hàng năm trời. Sự hy sinh của họ thật lớn lao biết bao!
Tôi ghé thăm các khu vực tái hiện lại cuộc sống của quân dân Củ Chi thời chiến: bếp Hoàng Cầm, hầm cứu thương, hầm họp, giếng nước, kho đạn... Mỗi nơi đều gợi lên những câu chuyện cảm động về sự mưu trí, sáng tạo và tinh thần lạc quan cách mạng của cha ông.
Tôi còn được xem những thước phim tư liệu về cuộc sống chiến đấu của người dân Củ Chi. Những hình ảnh về các em nhỏ vừa đi học vừa làm liên lạc, những người mẹ vừa sản xuất vừa nuôi giấu cán bộ, những chiến sĩ du kích ngày đêm bám trụ dưới lòng đất khiến tôi rưng rưng nước mắt.
Buổi trưa, tôi ngồi lại dưới tán cây rừng, thưởng thức món khoai mì luộc chấm muối mè. Vị bùi bùi, béo béo, mằn mặn ấy như thấm sâu vào từng giác quan, gợi nhắc tôi về một thời kỳ gian khổ mà hào hùng của dân tộc.
Chia tay Củ Chi khi chiều muộn, lòng tôi trào dâng niềm tự hào và biết ơn vô hạn. Tôi tự nhủ, dù có đi đâu, làm gì, cũng sẽ không bao giờ quên những hy sinh to lớn của thế hệ cha anh, những người đã ngã xuống để đất nước được hòa bình như hôm nay.
Bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Địa đạo Củ Chi - mẫu 10
Là một giáo viên dạy Lịch sử, tôi đã nhiều lần đưa học sinh đến thăm Địa đạo Củ Chi. Mỗi chuyến đi là một lần tôi được sống lại những trang sử hào hùng của dân tộc, và cũng là cơ hội để truyền lửa yêu nước cho thế hệ trẻ. Chuyến đi vừa qua cùng các em học sinh lớp 9 là một trong những chuyến đi để lại cho tôi nhiều cảm xúc nhất.
Sáng sớm, xe chúng tôi rời trường giữa tiết trời se lạnh. Trên xe, các em háo hức, tò mò về địa danh "đất thép thành đồng" mà các em chỉ mới được học qua sách vở. Tôi bắt đầu kể cho các em nghe về lịch sử vùng đất này, về sự tàn khốc của chiến tranh, về ý chí kiên cường của quân dân Củ Chi. Những câu chuyện của tôi càng làm các em thêm mong chờ.
Đến nơi, ấn tượng đầu tiên của các em là những chứng tích chiến tranh còn sót lại. Xe tăng, máy bay, đại bác của quân đội Mỹ nằm la liệt trong khuôn viên. Tôi giải thích cho các em hiểu rằng, mỗi hiện vật ở đây đều gắn với một câu chuyện lịch sử, một chiến công oanh liệt của quân và dân ta.
Điều khiến các em thích thú và xúc động nhất là khi được trải nghiệm xuống hầm địa đạo. Miệng hầm nhỏ xíu, chỉ vừa một người lọt, được ngụy trang khéo léo dưới tán lá. Từng em một men theo bậc thang xuống bên dưới. Không gian trong hầm tối om, chật hẹp, ngột ngạt. Tôi thấy nhiều em mặt mày tái mét, mồ hôi nhễ nhại. Có em còn thốt lên: "Cô ơi, sao mà khó thở quá! Sao các chú bộ đội ngày xưa có thể sống dưới này lâu thế?" Câu hỏi ấy chính là cơ hội để tôi giảng giải cho các em về sự hy sinh to lớn của thế hệ cha anh, về ý chí và nghị lực phi thường của con người Việt Nam trong chiến tranh.
Sau khi lên khỏi địa đạo, tôi dẫn các em tham quan các khu vực tái hiện cuộc sống thời chiến: bếp Hoàng Cầm, hầm cứu thương, hầm họp, giếng nước, kho đạn... Tôi giải thích cho các em về công dụng và sự sáng tạo của từng thứ. Các em chăm chú lắng nghe, mắt sáng lên vì ngạc nhiên và thán phục.
Chúng tôi còn được xem những thước phim tư liệu về cuộc sống chiến đấu của quân dân Củ Chi. Nhiều em đã không cầm được nước mắt khi xem những hình ảnh về các em nhỏ bằng tuổi các em đã phải tham gia chiến đấu, về những người mẹ già vẫn ngày đêm bám trụ nơi chiến trường ác liệt.
Buổi trưa, chúng tôi cùng nhau ăn bữa cơm đạm bạc với khoai mì luộc và muối mè. Tôi bảo các em: "Đây là món ăn hàng ngày của các chiến sĩ du kích năm xưa đấy. Các con hãy ăn và cảm nhận." Nhìn các em ăn ngon lành, tôi thấy lòng ấm áp lạ thường.
Trên đường trở về, tôi yêu cầu mỗi em viết một đoạn cảm nghĩ về chuyến đi. Những dòng chữ ngây ngô nhưng đầy xúc động của các em khiến tôi càng thêm tin tưởng vào thế hệ trẻ hôm nay. Các em sẽ là những người tiếp nối truyền thống, giữ gìn và phát huy những giá trị cao đẹp mà cha ông đã để lại.
Chuyến tham quan Địa đạo Củ Chi kết thúc, nhưng những bài học lịch sử sống động mà nó mang lại sẽ còn đọng mãi trong tâm trí tôi và các em học sinh. Đó thực sự là một chuyến đi ý nghĩa, một bài học ngoại khóa quý giá không thể tìm thấy trong bất kỳ trang sách nào.
Xem thêm các bài viết Tập làm văn lớp 8 hay khác:
Viết bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Đền Hùng
Viết bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Cố đô Huế
Viết bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Cố đô Hoa Lư
Viết bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử Hồ Hoàm Kiếm - Hà Nội
Viết bài văn kể lại chuyến đi tham quan di tích lịch sử nhà tù Hỏa Lò
Xem thêm các tài liệu học tốt lớp 8 hay khác:
- Soạn văn 8 Kết nối tri thức (hay nhất)
- Soạn văn 8 Kết nối tri thức (ngắn nhất)
- Soạn văn 8 Kết nối tri thức (siêu ngắn)
- Giải lớp 8 Kết nối tri thức (các môn học)
- Giải lớp 8 Chân trời sáng tạo (các môn học)
- Giải lớp 8 Cánh diều (các môn học)
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Soạn văn 8 hay nhất, ngắn gọn của chúng tôi được biên soạn bám sát nội dung sgk Ngữ văn 8 Tập 1 và Tập 2 Kết nối tri thức (NXB Giáo dục).
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Soạn văn 8 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 8 (ngắn nhất) - KNTT
- Giải sgk Toán 8 - KNTT
- Giải Tiếng Anh 8 Global Success
- Giải sgk Tiếng Anh 8 Smart World
- Giải sgk Tiếng Anh 8 Friends plus
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 8 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 8 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 8 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 8 - KNTT
- Giải sgk Tin học 8 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 8 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 8 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 8 - KNTT


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

