10+ Nghị luận về một thói xấu của con người: Thói ăn chơi, đua đòi (điểm cao)
Viết bài văn nghị luận về một vấn đề đời sống (một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại): Thói ăn chơi, đua đòi điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Nghị luận về một thói xấu của con người: Thói ăn chơi, đua đòi
- Nghị luận về một thói xấu của con người: Thói ăn chơi, đua đòi (mẫu 1)
- Nghị luận về một thói xấu của con người: Thói ăn chơi, đua đòi (mẫu 2)
- Nghị luận về một thói xấu của con người: Thói ăn chơi, đua đòi (mẫu 3)
- Nghị luận về một thói xấu của con người: Thói ăn chơi, đua đòi (mẫu 4)
- Nghị luận về một thói xấu của con người: Thói ăn chơi, đua đòi (mẫu 5)
- Nghị luận về một thói xấu của con người: Thói ăn chơi, đua đòi (mẫu 6)
- Nghị luận về một thói xấu của con người: Thói ăn chơi, đua đòi (mẫu 7)
- Nghị luận về một thói xấu của con người: Thói ăn chơi, đua đòi (mẫu 8)
- Nghị luận về một thói xấu của con người: Thói ăn chơi, đua đòi (mẫu 9)
- Nghị luận về một thói xấu của con người: Thói ăn chơi, đua đòi (mẫu khác)
10+ Nghị luận về một thói xấu của con người: Thói ăn chơi, đua đòi (điểm cao)
Dàn ý Nghị luận về một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại: Thói ăn chơi, đua đòi
a) Mở bài:
- Giới thiệu về thói ăn chơi đua đòi:
Học sinh sinh viên là thời đẹp nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta. Thế nhưng hiện nay, sự trong sáng, tươi đẹp hồn nhiên của thế hệ học sinh không còn nữa. Thay vào đó là những lời nói và hành động thô bạo, bậy bạ và những việc đua đòi thời trang hàng hiệu. Học sinh đua đòi tất cả mọi thứ, chỉ cần một ai có là nhiều bạn sẽ có. Để hiểu rõ về hiện tượng này chúng ta cùng đi tìm hiểu.
b) Thân bài:
1. Giải thích thế nào là ăn chơi đua đòi
- Sống xa đọa, xa hoa và xài những thứ xa xỉ
- Mua sắm phung phí
- Chơi bời không lo học hành, bỏ học
- Xài những thứ không hợp với bản thân mình
- Thấy người khác có gì mình cũng có cho bằng được
- Luôn đua theo dù ba mẹ không có
2. Biểu hiện của thói ăn chơi đua đòi:
- Học đòi người nổi tiếng ăn mệt sexy, hàng hiệu
- Tập tành ăn chơi đi bar, đi bia rượu
- Ăn mặc phong phanh ra đường
- Quần áo ngắn cũn cỡn
- Tập tành trang điểm, son phấn
- Học đòi hàng hiệu, xe xịn
3. Tác hại của thói ăn chơi đua đòi:
- Không hợp với lứa tuổi, mọi người xa lánh cười chê
- Xã hội không ổn định
- Mất cân bằng xã hội
- Phí thời gian, tiền của
- Bị người khác coi là dị thường
- Ảnh hưởng đến học tập và cuộc sống
4. Biện pháp phòng tránh thói ăn chơi đua đòi
- Bản thân có trách nhiệm hiểu những gì hợp với mình
- Gia đình và nhà trường quan tâm đến học sinh
c) Kết bài:
nêu cảm nghĩ của em về thói ăn chơi đua đòi:
- Đây là một thói xấu
- Chúng ta nên làm gì để tránh thói hư này?
Viết bài văn nghị luận về một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại: Thói ăn chơi, đua đòi - mẫu 1
Trong tiến trình phát triển của lịch sử, nếu như cha ông ta thời kỳ trước chỉ quẩn quanh với ước mơ giản đơn là “ăn no mặc ấm” – một nhu cầu thiết yếu để tồn tại qua những năm tháng gian khó – thì ngày nay, khi xã hội chuyển mình rực rỡ, con người bắt đầu hướng tới tiêu chuẩn “ăn ngon mặc đẹp”. Đây là sự chuyển biến tích cực minh chứng cho sự đi lên của chất lượng sống. Thế nhưng, mặt trái của sự đủ đầy ấy lại làm nảy sinh một thực trạng nhức nhối trong xã hội hiện đại: thói ăn chơi đua đòi của một bộ phận giới trẻ.
Ăn chơi đua đòi không đơn thuần là việc hưởng thụ những tiện nghi vật chất, mà đó là một lối sống xa hoa, phung phí, mù quáng chạy theo những giá trị hào nhoáng nhất thời. Những người mắc phải tâm lý này thường thiếu bản lĩnh và lập trường riêng; họ biến mình thành những “bản sao” vô hồn khi mải miết bắt chước các xu hướng, phong cách của người khác mà không cần biết chúng có phù hợp với nhân cách hay điều kiện của bản thân hay không.
Biểu hiện của căn bệnh này rất đa dạng và ngày càng tinh vi. Có những bạn trẻ dù kinh tế gia đình còn eo hẹp, cha mẹ phải chắt bóp từng đồng nhưng vẫn sẵn sàng đòi hỏi những bộ cánh hàng hiệu, những chiếc điện thoại đời mới nhất chỉ để thỏa mãn cái tôi ảo tưởng. Họ coi những hàng quán đắt đỏ, những tụ điểm ăn chơi là nơi để khẳng định “đẳng cấp” với bạn bè. Đáng buồn hơn, một số học sinh còn nhầm lẫn giữa sự “nổi bật” và sự “lố lăng” khi học đòi lối ăn mặc hở hang, trang điểm lòe loẹt không phù hợp với lứa tuổi và môi trường học đường. Thói đua đòi không chỉ dừng lại ở những con nhà giàu, mà nó còn len lỏi vào cả những gia đình nghèo khó, khiến những đứa con trở nên bất hiếu, dùng mọi thủ đoạn từ nói dối, vòi vĩnh đến trộm cắp tiền bạc của cha mẹ để đổi lấy những cuộc vui phù phiếm.
Nguyên nhân của thực trạng này trước hết xuất phát từ tâm lý ưa chuộng hình thức, khao khát được thể hiện bản thân nhưng lại lệch lạc về nhận thức. Ở độ tuổi trẻ, sự thiếu hụt về kinh nghiệm sống và bản lĩnh văn hóa khiến họ dễ bị lôi kéo bởi những hào quang ảo trên mạng xã hội. Bên cạnh đó, sự thiếu quan tâm, buông lỏng quản lý từ phía gia đình cũng là kẽ hở để những thói hư tật xấu thâm nhập, khiến các bạn trẻ dễ dàng sa chân vào nhóm bạn xấu và những thú vui thiếu lành mạnh.
Hệ lụy của thói đua đòi là vô cùng khôn lường. Nó giống như một liều thuốc độc gặm nhấm tương lai của thế hệ trẻ. Khi tâm trí chỉ dành cho việc ganh đua vật chất, việc học hành tất yếu sẽ bị bỏ bê, dẫn đến tình trạng trốn học, hổng kiến thức và đánh mất cơ hội lập nghiệp. Nghiêm trọng hơn, từ sự túng quẫn tài chính do tiêu xài quá độ, nhiều người đã tìm đến vay nặng lãi, rồi trượt dài trên con đường tội lỗi như trộm cắp, cướp giật, trở thành gánh nặng cho gia đình và “u nhọt” của xã hội.
Để đẩy lùi vấn nạn này, mỗi cá nhân cần phải hiểu rằng: Giá trị thực sự của một con người không nằm ở nhãn mác của bộ quần áo họ mặc, mà nằm ở trí tuệ trong khối óc và nhân cách trong tâm hồn. Chúng ta cần rèn luyện cho mình một lập trường vững vàng, biết hài lòng với những gì mình có và nỗ lực vươn lên bằng chính đôi chân của mình. Gia đình và nhà trường cũng cần đóng vai trò là những người định hướng, giúp các em phân biệt giữa giá trị thực và ảo, xây dựng một môi trường sống lành mạnh và giàu lòng nhân ái.
Học một thói quen tốt cần cả hành trình dài bền bỉ, nhưng để sa ngã vào một thói quen xấu thì chỉ cần một khoảnh khắc yếu lòng. Hãy nhớ rằng, cuộc đời là của chính bạn, đừng để nó bị cuốn trôi bởi những cơn lốc đua đòi vô nghĩa. Sống giản dị, sống có ích và nỗ lực học tập chính là cách tốt nhất để chúng ta khẳng định đẳng cấp thực sự và trở thành những công nhân có giá trị cho đất nước.
Viết bài văn nghị luận về một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại: Thói ăn chơi, đua đòi - mẫu 2
Trong xã hội hiện đại, bên cạnh những tấm gương nỗ lực vươn lên trong học tập, vẫn tồn tại một hiện tượng đáng báo động: thói ăn chơi đua đòi. Đây là một “căn bệnh” tâm lý đang xâm nhập mạnh mẽ vào môi trường học đường, làm tha hóa nhân cách của không ít bạn trẻ và trở thành nỗi trăn trở lớn của gia đình cũng như nhà trường.
Thật vậy, thói đua đòi là lối sống của những kẻ thiếu bản lĩnh, chỉ biết bắt chước một cách mù quáng. Thay vì tập trung vào việc tu dưỡng tri thức, một bộ phận học sinh lại sa đà vào việc trau chuốt vẻ bề ngoài một cách quá hợm hĩnh. Họ khoác lên mình những bộ đồ “mốt”, đi những đôi giày đắt tiền, nhuộm tóc đủ màu sắc sặc sỡ chỉ để thu hút sự chú ý. Thậm chí, có những bạn nam còn bấm tai, xăm trổ khắp người với ảo tưởng rằng đó là sự cá tính, là “đẳng cấp”. Đáng buồn hơn, sự lầm lạc ấy còn dẫn đến thái độ vênh váo, xem thường luật lệ, tự xưng là “đại ca” hay “anh hùng” một cách nực cười, trong khi thực chất chỉ là những tâm hồn trống rỗng.
Không dừng lại ở vẻ bề ngoài, thói đua đòi còn kéo theo những tệ nạn nghiêm trọng. Những buổi học bị thay thế bằng những giờ la cà quán xá, tham gia vào bài bạc, cá độ hay thậm chí là rơi vào vòng xoáy của khói thuốc và chất gây nghiện. Những bạn học sinh này thường xuyên gây mất đoàn kết, coi thường nề nếp kỷ cương, vô lễ với thầy cô và hỗn xược với chính cha mẹ mình – những người đang nhọc nhằn làm lụng để nuôi nấng họ.
Nguyên nhân dẫn đến sự nông nổi này thường bắt nguồn từ sự lệch lạc trong tư duy. Nhiều bạn tự cho mình là “quý tử”, “tiểu thư”, dựa dẫm vào quyền thế hay kinh tế của gia đình để thỏa sức hưởng lạc mà không màng đến tương lai. Một phần khác là do sự nuông chiều thái quá từ phía phụ huynh, hoặc do các bạn thiếu bản lĩnh nên dễ dàng bị bạn bè xấu lôi kéo, rủ rê vào con đường sai trái.
Nếu không kịp thời thức tỉnh, cái giá phải trả sẽ vô cùng đắt: từ việc bỏ học, lười lao động đến việc trượt dài trên con đường tội lỗi như trộm cắp, cướp giật. Kết cục cuối cùng thường là sự ê chề cho gia đình và sự trừng phạt của pháp luật.
Cổ nhân có câu: “Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng”. Việc chọn bạn mà chơi, chọn lối sống mà theo là bài học tiên quyết để mỗi học sinh tự bảo vệ mình. Những bạn đã lỡ bước hãy dũng cảm nhìn nhận lỗi lầm, “quay đầu là bờ” để tìm lại mái ấm gia đình và tình cảm thầy cô. Cánh cửa học đường và vòng tay cha mẹ luôn rộng mở đón chờ những ai thực lòng muốn sửa đổi.
Tóm lại, ăn chơi đua đòi là một thói xấu cần bị loại bỏ. Chúng ta ai cũng khao khát cái đẹp, nhưng cái đẹp thực sự phải phù hợp với hoàn cảnh, độ tuổi và văn hóa đạo đức. Thay vì đuổi theo những giá trị ảo, hãy soi mình vào những tấm gương học sinh giỏi, những bạn trẻ giàu nghị lực quanh ta để sống một cuộc đời ý nghĩa và xứng đáng.
Viết bài văn nghị luận về một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại: Thói ăn chơi, đua đòi - mẫu 3
Trong đời sống xã hội hiện đại, bên cạnh những tấm gương nỗ lực học tập và lao động, vẫn tồn tại một hiện tượng tiêu cực đang len lỏi vào giới trẻ, đó là thói ăn chơi đua đòi. Đây không chỉ là một hành vi nhất thời mà đã trở thành một "thói" xấu đáng báo động, làm băng hoại đạo đức và nhân cách của không ít người.
"Thói" vốn là những nếp sống, cách hành xử không tốt được lặp đi lặp lại nhiều lần đến mức trở thành bản tính khó bỏ. Dân gian ta vẫn thường dùng những cụm từ đầy định kiến như "thói hư tật xấu", "thói du côn" hay "thói đời trâu buộc ghét trâu ăn" để chỉ trích những thói quen lệch lạc này. Trong đó, ăn chơi đua đòi là sự bắt chước mù quáng về cách sống, cách tiêu xài và hưởng thụ vượt quá khả năng cũng như chuẩn mực đạo đức.
Biểu hiện của thói đua đòi ngày nay vô cùng đa dạng và phù phiếm. Đó là những người luôn khao khát khẳng định cái tôi bằng những thứ hào nhoáng bên ngoài: quần áo phải là hàng hiệu từ Mỹ, Ý; đồng hồ, túi xách phải đắt đỏ để "thể hiện đẳng cấp". Có những kẻ vung tiền vào những cuộc nhậu nhẹt xa xỉ, rượu ngoại, vũ trường thâu đêm suốt sáng. Trong môi trường học đường, chúng ta dễ dàng bắt gặp những "quý tử", "tiểu thư" học đòi với mái tóc nhuộm lòe loẹt, móng tay tô vẽ cầu kỳ hay trang phục hở hang không phù hợp với lứa tuổi. Họ tự đắc cho rằng đó là sự "sành điệu", nhưng thực chất chỉ là sự kệch cỡm và thiếu bản sắc.
Nhiều người tự bào chữa cho lối sống này bằng lý lẽ nực cười: "Sống là phải hưởng thụ, chết có mang theo được tiền bạc đâu!". Thế nhưng, họ không hiểu rằng sự hưởng thụ chân chính phải đi đôi với lao động chân chính. Đáng buồn thay, không chỉ những gia đình giàu có mà ngay cả những người kinh tế khó khăn cũng lao vào vòng xoáy này. Vì lười lao động, vì muốn "bằng bạn bằng bè", họ sẵn sàng bỏ học, lừa lọc cha mẹ, thậm chí trộm cắp, cướp giật để có tiền thỏa mãn những cuộc vui. Kết cục cuối cùng thường là sự sa ngã vào tệ nạn xã hội, ma túy, bài bạc và vòng lao lý, để lại cho gia đình nỗi nhục nhã, ê chề khôn xiết.
Dân tộc ta vốn có truyền thống cần cù, giản dị và tiết kiệm. Thói đua đòi đi ngược lại hoàn toàn với những giá trị đạo đức tốt đẹp đó. Việc rèn luyện một đức tính tốt giống như leo núi, vô cùng gian khổ; nhưng để nhiễm một thói xấu thì lại dễ như trượt dốc. Chính vì vậy, câu tục ngữ "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng" hay lời dạy "Chọn bạn mà chơi" của cha ông vẫn luôn là kim chỉ nam đắt giá. Chúng ta cần tỉnh táo để chọn cho mình những người bạn tích cực, những tấm gương hiếu học để soi chiếu và sửa mình.
Tóm lại, ăn chơi đua đòi là một con đường ngắn dẫn đến sự tha hóa và tội lỗi. Ai cũng mong muốn được ăn ngon, mặc đẹp, nhưng điều đó chỉ thực sự có giá trị khi nó phù hợp với hoàn cảnh kinh tế, văn hóa và đạo đức xã hội. Thay vì chạy theo những giá trị ảo, mỗi học sinh hãy nỗ lực rèn đức, luyện tài để trở thành những người có ích. Đừng để sự đua đòi phù phiếm đánh cắp đi tương lai rạng rỡ của chính mình.
Viết bài văn nghị luận về một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại: Thói ăn chơi, đua đòi - mẫu 4
Trong bối cảnh đất nước đang trên đà công nghiệp hóa, hiện đại hóa, cánh cửa hội nhập đã mở ra vô vàn cơ hội để giới trẻ giao lưu và học hỏi tinh hoa nhân loại. Tuy nhiên, bên cạnh những giá trị văn minh tiếp thu được, xã hội cũng đang đối mặt với những "luồng gió độc" xâm nhập vào lối sống của thế hệ trẻ. Một trong những vấn nạn nhức nhối nhất chính là thói ăn chơi đua đòi – một "căn bệnh" hình thức đang âm thầm xói mòn nhân cách và tương lai của một bộ phận học sinh, sinh viên hiện nay.
Thói đua đòi thực chất là một lối sống phung phí, dùng tiền bạc vào mục đích ăn diện và hưởng lạc chỉ để “bằng bạn bằng bè”. Đó là một kiểu sống a dua, thiếu lập trường, khi cá nhân mải mê bắt chước những giá trị phù phiếm bên ngoài để lấp đầy sự trống rỗng bên trong. Những người mắc phải thói xấu này thường chạy theo những cái mới lạ một cách mù quáng, thay đổi bản thân đến mức dị hợm, cốt chỉ để tỏ ra mình “sành điệu” và nổi trội hơn người bằng vẻ ngoài bóng loáng hoặc quái dị.
Biểu hiện của thói đua đòi ngày càng trở nên đa dạng và nghịch lý. Có những bạn trẻ dù túi tiền không cho phép, gia cảnh còn nhiều khó khăn nhưng vẫn cố “đắp” lên mình những bộ cánh hàng hiệu, những chiếc túi xách, giày dép đắt tiền. Thấy bạn bè có xe mới, điện thoại xịn, họ lập tức gây áp lực, bắt ép bố mẹ phải đáp ứng bằng được để thỏa mãn cái tôi sĩ diện, dù số tiền đó không phải do bàn tay họ làm ra. Đáng sợ hơn, thói đua đòi không chỉ là “đặc quyền” của giới nhà giàu mà còn phổ biến ở cả những người nghèo khó. Vì muốn che đậy sự thiếu thốn hoặc để hãnh diện ảo, có người sẵn sàng lừa lọc, ăn cắp tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ để nướng vào những nhà hàng cao cấp hay những cuộc vui xa xỉ thâu đêm.
Nguyên nhân của thực trạng này trước hết bắt nguồn từ tâm lý thích thể hiện đẳng cấp của lứa tuổi học đường. Sự nhạy cảm của lứa tuổi vị thành niên khiến các em dễ bị tác động bởi môi trường xung quanh, dẫn đến việc ganh đua thái quá. Bên cạnh đó, việc thiếu hụt sự giáo dục về tính tiết kiệm và sự trân trọng sức lao động cũng là một nguyên nhân cốt lõi. Có những bạn vì thiếu vắng tình thương của cha mẹ nên dùng vật chất như một "tấm khiên" để lấp đầy nỗi cô đơn; ngược lại, có những "quý tử" sinh ra trong nhung lụa, coi tiền bạc là vô hạn nên tiêu xài vô độ mà không hiểu được giá trị thực sự của đồng tiền.
Hệ lụy của thói đua đòi là vô cùng khôn lường. Nó tiêu diệt ý chí học tập, dập tắt những hoài bão cao đẹp và khiến tương lai trở nên mịt mù. Sống đua đòi cũng làm mất đi lòng tin của mọi người; sự tôn trọng sẽ bị thay thế bằng cái nhìn ái ngại hoặc khinh khi từ xã hội. Đau lòng hơn cả là những gia đình “nhà tan cửa nát” vì đứa con phá của. Cha mẹ lầm lũi làm lụng cả đời nhưng lại bị con cái đẩy vào cảnh nợ nần chồng chất, vay nặng lãi, khiến hạnh phúc gia đình tan vỡ. Từ ăn chơi đến tội lỗi chỉ cách nhau một gang tay; khi tiền bạc cạn kiệt, người ta dễ dàng sa chân vào các tệ nạn như ma túy, mại dâm hay trộm cắp, trở thành gánh nặng cho cộng đồng.
Để ngăn chặn “cơn lốc” này, cần có sự phối hợp đồng bộ giữa nhà trường và gia đình. Nhà trường nên xây dựng các tiết học kỹ năng về việc tiết kiệm và giá trị của đồng tiền. Cha mẹ cần dành thời gian hỏi han, quan tâm để thấu hiểu tâm tư của con cái, thay vì chỉ cung cấp vật chất. Quan trọng nhất, mỗi học sinh cần nhận thức rõ: Đẳng cấp thực sự của một con người nằm ở trí tuệ và nhân cách, không nằm ở nhãn mác của bộ quần áo.
Tóm lại, đua đòi là một lối sống có hại, là con đường ngắn nhất dẫn đến sự sa ngã. Là những người đang ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta cần rèn luyện đức tính chịu khó, sống có ước mơ và bản lĩnh để không gục ngã trước những cám dỗ phù phiếm. Hãy tỉnh táo để bảo vệ hạnh phúc tương lai của chính mình và đừng quên giúp đỡ những người bạn đang lầm đường lạc lối sớm tìm lại bản thân.
Viết bài văn nghị luận về một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại: Thói ăn chơi, đua đòi - mẫu 5
Trong bối cảnh đất nước đang trên đà công nghiệp hóa, hiện đại hóa, cánh cửa hội nhập đã mở ra vô vàn cơ hội để giới trẻ giao lưu và học hỏi tinh hoa nhân loại. Tuy nhiên, bên cạnh những giá trị văn minh tiếp thu được, xã hội cũng đang đối mặt với những "luồng gió độc" xâm nhập vào lối sống của thế hệ trẻ. Một trong những vấn nạn nhức nhối nhất chính là thói ăn chơi đua đòi – một "căn bệnh" hình thức đang âm thầm xói mòn nhân cách và tương lai của một bộ phận học sinh, sinh viên hiện nay.
Thói đua đòi thực chất là một lối sống phung phí, dùng tiền bạc vào mục đích ăn diện và hưởng lạc chỉ để “bằng bạn bằng bè”. Đó là một kiểu sống a dua, thiếu lập trường, khi cá nhân mải mê bắt chước những giá trị phù phiếm bên ngoài để lấp đầy sự trống rỗng bên trong. Những người mắc phải thói xấu này thường chạy theo những cái mới lạ một cách mù quáng, thay đổi bản thân đến mức dị hợm, cốt chỉ để tỏ ra mình “sành điệu” và nổi trội hơn người bằng vẻ ngoài bóng loáng hoặc quái dị.
Biểu hiện của thói đua đòi ngày càng trở nên đa dạng và nghịch lý. Có những bạn trẻ dù túi tiền không cho phép, gia cảnh còn nhiều khó khăn nhưng vẫn cố “đắp” lên mình những bộ cánh hàng hiệu, những chiếc túi xách, giày dép đắt tiền. Thấy bạn bè có xe mới, điện thoại xịn, họ lập tức gây áp lực, bắt ép bố mẹ phải đáp ứng bằng được để thỏa mãn cái tôi sĩ diện, dù số tiền đó không phải do bàn tay họ làm ra. Đáng sợ hơn, thói đua đòi không chỉ là “đặc quyền” của giới nhà giàu mà còn phổ biến ở cả những người nghèo khó. Vì muốn che đậy sự thiếu thốn hoặc để hãnh diện ảo, có người sẵn sàng lừa lọc, ăn cắp tiền mồ hôi nước mắt của cha mẹ để nướng vào những nhà hàng cao cấp hay những cuộc vui xa xỉ thâu đêm.
Nguyên nhân của thực trạng này trước hết bắt nguồn từ tâm lý thích thể hiện đẳng cấp của lứa tuổi học đường. Sự nhạy cảm của lứa tuổi vị thành niên khiến các em dễ bị tác động bởi môi trường xung quanh, dẫn đến việc ganh đua thái quá. Bên cạnh đó, việc thiếu hụt sự giáo dục về tính tiết kiệm và sự trân trọng sức lao động cũng là một nguyên nhân cốt lõi. Có những bạn vì thiếu vắng tình thương của cha mẹ nên dùng vật chất như một "tấm khiên" để lấp đầy nỗi cô đơn; ngược lại, có những "quý tử" sinh ra trong nhung lụa, coi tiền bạc là vô hạn nên tiêu xài vô độ mà không hiểu được giá trị thực sự của đồng tiền.
Hệ lụy của thói đua đòi là vô cùng khôn lường. Nó tiêu diệt ý chí học tập, dập tắt những hoài bão cao đẹp và khiến tương lai trở nên mịt mù. Sống đua đòi cũng làm mất đi lòng tin của mọi người; sự tôn trọng sẽ bị thay thế bằng cái nhìn ái ngại hoặc khinh khi từ xã hội. Đau lòng hơn cả là những gia đình “nhà tan cửa nát” vì đứa con phá của. Cha mẹ lầm lũi làm lụng cả đời nhưng lại bị con cái đẩy vào cảnh nợ nần chồng chất, vay nặng lãi, khiến hạnh phúc gia đình tan vỡ. Từ ăn chơi đến tội lỗi chỉ cách nhau một gang tay; khi tiền bạc cạn kiệt, người ta dễ dàng sa chân vào các tệ nạn như ma túy, mại dâm hay trộm cắp, trở thành gánh nặng cho cộng đồng.
Để ngăn chặn “cơn lốc” này, cần có sự phối hợp đồng bộ giữa nhà trường và gia đình. Nhà trường nên xây dựng các tiết học kỹ năng về việc tiết kiệm và giá trị của đồng tiền. Cha mẹ cần dành thời gian hỏi han, quan tâm để thấu hiểu tâm tư của con cái, thay vì chỉ cung cấp vật chất. Quan trọng nhất, mỗi học sinh cần nhận thức rõ: Đẳng cấp thực sự của một con người nằm ở trí tuệ và nhân cách, không nằm ở nhãn mác của bộ quần áo.
Tóm lại, đua đòi là một lối sống có hại, là con đường ngắn nhất dẫn đến sự sa ngã. Là những người đang ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta cần rèn luyện đức tính chịu khó, sống có ước mơ và bản lĩnh để không gục ngã trước những cám dỗ phù phiếm. Hãy tỉnh táo để bảo vệ hạnh phúc tương lai của chính mình và đừng quên giúp đỡ những người bạn đang lầm đường lạc lối sớm tìm lại bản thân.
Viết bài văn nghị luận về một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại: Thói ăn chơi, đua đòi - mẫu 6
Trong kỷ nguyên số, khi thế giới gói gọn trong màn hình điện thoại, con người có nhiều cơ hội để kết nối nhưng cũng dễ dàng rơi vào bẫy của sự so sánh. Một trong những mặt trái nhức nhối nhất chính là thói ăn chơi đua đòi nhằm đánh bóng hình ảnh cá nhân trên mạng xã hội. Đây là một "căn bệnh" thời đại đang âm thầm gặm nhấm giá trị thực của giới trẻ.
Thói đua đòi thời 4.0 không chỉ dừng lại ở việc mua sắm, mà còn là cuộc chạy đua khốc liệt để có được những bức ảnh "triệu like". Nhiều bạn trẻ sẵn sàng dành cả tháng lương hoặc tiền học phí chỉ để mua một món đồ hiệu, check-in tại một khách sạn sang chảnh hay một quán cà phê đắt đỏ chỉ để đăng lên Facebook, Instagram. Họ sống bằng sự tán dương của những người xa lạ, vay mượn sự hào nhoáng để lấp liếm sự trống rỗng trong tâm hồn. Bi kịch nằm ở chỗ, đằng sau những tấm hình lung linh ấy có thể là một khoản nợ khổng lồ hoặc sự túng quẫn của cha mẹ ở quê nhà.
Nguyên nhân của thực trạng này là do tâm lý "sợ bị bỏ lại phía sau" (FOMO). Khi thấy bạn bè xung quanh khoe khoang cuộc sống thượng lưu, nhiều người nảy sinh tâm lý ganh tị và cố gắng bắt chước bằng mọi giá. Họ nhầm tưởng rằng giá trị con người tỉ lệ thuận với số lượt tương tác trên mạng. Thế nhưng, hào quang ấy chỉ là ảo ảnh. Khi màn hình điện thoại tắt đi, cái còn lại chỉ là sự hụt hẫng và những áp lực tài chính đè nặng.
Hệ lụy của lối sống này là sự tha hóa về nhân cách. Để có tiền duy trì "vỏ bọc" giàu sang, không ít người đã trượt dài vào con đường lừa đảo, sống giả tạo, thậm chí vi phạm pháp luật. Thay vì dành thời gian bồi đắp tri thức, họ lại lãng phí tuổi trẻ vào những giá trị phù du. Để khắc phục, mỗi chúng ta cần tỉnh táo trước những cám dỗ của thế giới ảo, học cách trân trọng những gì mình đang có và hiểu rằng: Một tâm hồn giàu có luôn giá trị hơn một vẻ ngoài dát đầy hàng hiệu.
Viết bài văn nghị luận về một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại: Thói ăn chơi, đua đòi - mẫu 7
Hội nhập quốc tế mang đến luồng gió mới về văn hóa và lối sống, nhưng cũng kéo theo hiện tượng "lai căng" và thói ăn chơi đua đòi một cách mù quáng. Nhiều bạn trẻ hiện nay đang nhầm lẫn giữa việc "tiếp thu tinh hoa" với việc "bắt chước lố lăng", dẫn đến sự đánh mất bản sắc cá nhân và lòng tự trọng dân tộc.
Ăn chơi đua đòi trong bối cảnh này biểu hiện qua việc sùng bái thái quá những phong cách ngoại lai không phù hợp. Có những bạn trẻ sẵn sàng nhuộm tóc đủ màu quái lạ, ăn mặc hở hang hoặc sử dụng những ngôn từ đệm lóng một cách vô tội vạ chỉ để tỏ ra mình là người "thời thượng". Họ vứt bỏ những bộ trang phục giản dị, thanh lịch để khoác lên mình những bộ đồ "dị hợm" chỉ vì thấy người nổi tiếng bên nước ngoài mặc như vậy. Sự đua đòi này không làm họ trở nên hiện đại hơn, mà chỉ biến họ thành những "hình nhân" kệch cỡm, mất đi nét hồn nhiên và bản sắc riêng biệt của mình.
Gốc rễ của vấn đề nằm ở sự thiếu bản lĩnh văn hóa. Khi không có một nền tảng tư duy vững chắc, giới trẻ dễ dàng bị cuốn theo những trào lưu nhất thời mà không có sự chọn lọc. Họ quên mất rằng cái đẹp thực sự phải đi đôi với sự phù hợp (với hoàn cảnh, độ tuổi và văn hóa). Một người mặc đồ hiệu đắt tiền nhưng thiếu kiến thức và cách ứng xử thô lỗ thì vẫn không bao giờ nhận được sự tôn trọng thực sự từ xã hội.
Để hội nhập mà không "hòa tan", chúng ta cần phê phán mạnh mẽ lối sống đua đòi, sùng ngoại mù quáng. Nhà trường và gia đình cần định hướng cho các em về giá trị của cái đẹp đích thực – cái đẹp đến từ tâm hồn và sự tự tin vào chính mình. Hãy để trang phục và lối sống phục vụ con người, đừng biến mình thành nô lệ cho những xu hướng hời hợt.
Viết bài văn nghị luận về một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại: Thói ăn chơi, đua đòi - mẫu 8
Người ta thường nói "Đói cho sạch, rách cho thơm", nhưng trong xã hội ngày nay, thói ăn chơi đua đòi đang khiến một bộ phận học sinh, sinh viên quên đi đạo lý làm con. Đằng sau những cuộc vui bất tận và những món đồ xa xỉ của những "cậu ấm, cô chiêu" tự xưng, đôi khi là những giọt nước mắt và sự hy sinh kiệt cùng của cha mẹ.
Biểu hiện đau xót nhất của thói đua đòi là sự vô tâm trước nỗi vất vả của đấng sinh thành. Có những học sinh biết rõ cha mẹ đang phải thắt lưng buộc bụng, làm lụng vất vả nơi đồng ruộng hay phố thị, nhưng vẫn thản nhiên đòi mua điện thoại đời mới, xe máy đắt tiền. Khi không được đáp ứng, họ sẵn sàng vùng vằng, hỗn láo, thậm chí bỏ nhà đi. Sự đua đòi lúc này không còn là vấn đề sở thích cá nhân, mà đã trở thành hành vi bất hiếu, phá nát sự bình yên của gia đình.
Nhiều bạn trẻ tự bào chữa rằng: "Con nhà người ta có thì mình cũng phải có". Nhưng họ không hiểu rằng, tiền bạc của cha mẹ là mồ hôi, là máu thịt. Tiêu xài phung phí những đồng tiền ấy vào việc chơi bời, chưng diện là một tội ác đối với tình yêu thương của cha mẹ. Khi bạn đang ngồi trong quán bar, vũ trường với những chai rượu ngoại đắt đỏ, hãy tự hỏi cha mẹ mình ở nhà đang ăn bữa cơm với gì? Sự đối lập ấy chính là thước đo chính xác nhất cho nhân cách của một con người.
Cánh cửa tương lai sẽ đóng sập lại với những ai chỉ biết sống hưởng thụ trên đôi vai gầy của người thân. Thói đua đòi sẽ dẫn đến lười biếng, rồi từ lười biếng sẽ nảy sinh trộm cắp, lừa đảo khi nguồn chu cấp bị cắt đứt. Để trở thành một người tử tế, trước hết hãy học cách biết ơn và tiết kiệm. Hãy nhớ rằng: Đẳng cấp thực sự của một người con là khi họ mang lại niềm tự hào cho cha mẹ bằng sự nỗ lực và thành công, chứ không phải bằng việc "đốt" tiền của cha mẹ để đổi lấy cái danh sành điệu hão huyền.
Viết bài văn nghị luận về một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại: Thói ăn chơi, đua đòi - mẫu 9
Trong thế kỷ XXI, khi chủ nghĩa tiêu dùng lên ngôi, con người dễ dàng rơi vào một cuộc rượt đuổi không hồi kết với những biểu tượng của sự giàu sang. Thói ăn chơi đua đòi lúc này không còn đơn thuần là một hành vi bắt chước nhất thời, mà nó phản ánh một sự khủng hoảng sâu sắc về giá trị sống: khi con người cố gắng dùng "vật chất" để khỏa lấp sự "trống rỗng" về tinh thần.
Bản chất của thói đua đòi nâng cao chính là sự nô lệ hóa bản thân trước những nhãn hàng và xu hướng. Thay vì định nghĩa bản thân bằng tư duy, kiến thức hay lòng trắc ẩn, một bộ phận giới trẻ lại tự định nghĩa mình bằng những món đồ sở hữu. Họ tin rằng một chiếc túi xách nghìn đô hay một chiếc xe sang sẽ mang lại cho họ sự tôn trọng và vị thế xã hội. Đây là một sự ngộ nhận tai hại. Khi giá trị con người bị đánh đồng với giá trị hàng hóa, chúng ta đang tự biến mình thành những món hàng có hạn sử dụng, luôn phải lo sợ bị lỗi mốt hoặc bị thay thế bởi những trào lưu mới hơn.
Sự đua đòi này dẫn đến một hệ lụy văn hóa đáng ngại: sự đồng nhất hóa một cách vô hồn. Khi tất cả đều cố gắng ăn mặc giống một thần tượng, check-in tại cùng một địa điểm sang trọng và phát ngôn theo cùng một kiểu "sành điệu", chúng ta đang đánh mất đi nét độc bản – thứ quý giá nhất của mỗi cá nhân. Thói đua đòi tước đi khả năng tư duy độc lập và sự sáng tạo, biến giới trẻ thành những "con cừu" ngoan ngoãn đi theo sự dắt mũi của các chiến dịch marketing đầy thực dụng.
Để thoát khỏi vòng xoáy này, chúng ta cần một cuộc cách mạng về nhận thức. Giáo dục không chỉ dừng lại ở việc dạy tri thức mà còn phải dạy cách xây dựng "hệ miễn dịch" trước sự cám dỗ của chủ nghĩa vật chất. Đẳng cấp thực sự của một con người không nằm ở những gì họ sở hữu, mà nằm ở những gì họ đóng góp và để lại cho thế giới này.
Viết bài văn nghị luận về một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại: Thói ăn chơi, đua đòi - mẫu 10
Nhà văn Oscar Wilde từng nói: "Hầu hết mọi người là những người khác. Ý tưởng của họ là ý kiến của người khác, cuộc sống của họ là một sự bắt chước". Câu nói này đặc biệt đúng khi soi chiếu vào thói ăn chơi đua đòi trong xã hội hiện đại – một hiện tượng nảy sinh từ hiệu ứng đám đông và sự thiếu hụt bản lĩnh tự chủ.
Thói đua đòi giống như một thứ virus lây lan qua các mối quan hệ xã hội. Khi một cá nhân nhìn thấy bạn bè xung quanh sở hữu những món đồ xa xỉ hay tham gia vào những cuộc vui hào nhoáng, họ nảy sinh một nỗi sợ hãi vô hình: sợ bị đào thải, sợ bị coi là "lạc hậu" hoặc "nghèo hèn". Chính nỗi sợ này đã thúc đẩy họ lao vào cuộc đua tiêu xài dù thực lực tài chính không cho phép. Họ không ăn vì đói, không mặc vì cần, mà "ăn" và "mặc" để trình diễn cho thiên hạ xem. Sự tự chủ của con người đã bị tước đoạt bởi cái nhìn của đám đông xung quanh.
Đặc biệt, trong môi trường học đường và giảng đường, thói đua đòi tạo ra một sự phân biệt đối xử vô hình. Những học sinh giản dị, tiết kiệm đôi khi bị cô lập hoặc coi thường bởi những nhóm "sành điệu". Điều này tạo nên một áp lực tâm lý nặng nề, khiến các em dễ dàng buông bỏ các giá trị đạo đức để chạy theo những tiêu chuẩn vật chất tầm thường. Sự đua đòi không chỉ tiêu tốn tiền bạc mà còn tiêu tốn cả quỹ thời gian quý báu của tuổi trẻ – quãng thời gian đáng lẽ phải dùng để bồi đắp nhân sinh quan và kỹ năng sống.
Giải pháp cho vấn đề này không nằm ở sự cấm đoán cực đoan, mà nằm ở việc định hình lại giá trị của sự "tự do chân chính". Một người tự do thực sự là người không bị lệ thuộc vào những xu hướng phù phiếm, là người dám khác biệt và dám sống theo điều kiện của chính mình. Chúng ta cần tôn vinh lối sống tối giản, trọng thực chất thay vì trọng hình thức. Hãy nhớ rằng: Một chiếc điện thoại đời cũ vẫn có thể kết nối thế giới, nhưng một tâm hồn lỗi thời và trống rỗng thì không thể kết nối được với bất kỳ giá trị cao đẹp nào.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Viết bài văn nghị luận về một vấn đề đời sống (một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại): Ăn bám
- Viết bài văn nghị luận về một vấn đề đời sống (một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại): Thói thờ ơ và lạnh lùng
- Viết bài văn nghị luận về một vấn đề đời sống (một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại): Hay đổ lỗi cho người khác
- Viết bài văn nghị luận về một vấn đề đời sống (một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại): Lối sống ảo
- Viết bài văn nghị luận về một vấn đề đời sống (một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại): Ăn gian, nói dối
- Viết bài văn nghị luận về một vấn đề đời sống (một thói xấu của con người trong xã hội hiện đại): Thói kiêu ngạo của thanh thiếu niên
Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 8 theo từng phần:
- Mục lục Văn phân tích, phát biểu cảm nghĩ, cảm nhận
- Mục lục Văn biểu cảm
- Mục lục Văn thuyết minh
- Mục lục Văn nghị luận
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 8 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 8 và Những bài văn hay lớp 8 đạt điểm cao.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 8 Global Success
- Giải sgk Tiếng Anh 8 Smart World
- Giải sgk Tiếng Anh 8 Friends plus
- Lớp 8 - Kết nối tri thức
- Soạn văn 8 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 8 (ngắn nhất) KNTT
- Giải sgk Toán 8 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 8 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 8 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 8 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 8 - KNTT
- Giải sgk Tin học 8 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 8 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 8 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 8 - KNTT
- Lớp 8 - Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 8 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 8 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 8 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 8 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 8 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 8 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 8 - CTST
- Giải sgk Tin học 8 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 8 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 8 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 8 - CTST
- Lớp 8 - Cánh diều
- Soạn văn 8 Cánh diều (hay nhất)
- Soạn văn 8 Cánh diều (ngắn nhất)
- Giải sgk Toán 8 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 8 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 8 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 8 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 8 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 8 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 8 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 8 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 8 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

