10+ Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM (điểm cao)

Viết bài văn kể lại một chuyến đi (tham quan một di tích lịch sử, văn hóa): Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.

10+ Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM (điểm cao)

Quảng cáo

Dàn ý Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM

a. Mở bài:

- Giới thiệu về chuyến đi: Thời gian (hôm qua, trong dịp hè, ngày kỷ niệm…), địa điểm (Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh), cùng với ai (cùng trường, cùng lớp, cùng gia đình).

- Cảm xúc chung ban đầu: hào hứng, tò mò, xen lẫn chút nghiêm trang vì biết nơi này gắn liền với những câu chuyện lịch sử.

b. Thân bài:

- Trước khi vào bảo tàng:

+ Quang cảnh bên ngoài: cổng bảo tàng, những khẩu pháo, máy bay, xe tăng được trưng bày ngoài trời.

+ Không khí trang nghiêm, yên tĩnh.

Quảng cáo

- Bên trong bảo tàng:

+ Khu vực trưng bày ngoài trời: những chiếc máy bay A-37, xe tăng M-48, trực thăng UH-1, đặc biệt là chiếc máy bay F-5E và những quả bom lớn. Cảm giác bất ngờ, choáng ngợp.

Phòng trưng bày trong nhà:

 + Phòng “Máy chém” và “Chuồng cọp”: cảm giác rùng mình, xót xa trước những nhà tù tàn bạo.

+ Phòng “Những ảnh hưởng của chất độc da cam”: những bức ảnh trẻ em dị tật, người mẹ ôm con, khiến em vô cùng xúc động, nghẹn ngào.

+ Phòng “Chiến tranh thế giới thứ hai và Đông Dương”: những hình ảnh về cuộc đấu tranh kiên cường của dân tộc.

+ Các hiện vật khác: áo dài, mũ cối, bình tông, xác máy bay, bom đạn thu được.

- Cảm xúc khi tham quan:

+ Cảm phục tinh thần chiến đấu anh dũng của ông cha.

+ Xót xa, căm phẫn trước tội ác chiến tranh.

+ Trân trọng giá trị của hòa bình hôm nay.

Quảng cáo

c. Kết bài:

- Khái quát cảm nghĩ sau chuyến đi.

- Bài học rút ra: biết ơn thế hệ đi trước, thêm yêu quê hương đất nước, quyết tâm học tập để xây dựng đất nước giàu đẹp.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM - mẫu 1

Hôm nay, chúng em đã có một chuyến tham quan vô cùng ý nghĩa tại Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Thành phố Hồ Chí Minh. Đây là một hoạt động ngoại khóa mà nhà trường tổ chức cho khối 8 chúng em.

Ngay từ khi bước chân vào cổng, không khí trang nghiêm bao trùm khắp nơi. Trước mắt chúng em là những khẩu pháo cao lớn, những chiếc xe tăng sơn màu xám bạc. Ấn tượng nhất là chiếc máy bay A-37 đang đậu sừng sững giữa sân. Thầy giáo chủ nhiệm giới thiệu, đây là những vũ khí mà quân đội Mỹ từng sử dụng trong cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam.

Quảng cáo

Bước vào bên trong, lòng em càng nặng trĩu. Đầu tiên, chúng em đến thăm phòng trưng bày “Máy chém”. Nhìn cỗ máy tử hình lạnh lùng, em tưởng tượng ra những người chiến sĩ cách mạng đã hy sinh anh dũng. Càng xúc động hơn khi đến khu vực “Chuồng cọp” - những nhà tù nhỏ hẹp, tối tăm, nơi tù nhân bị giam cầm dưới chế độ nhà tù Côn Đảo.

Điểm khiến em nghẹn ngào nhất là khu trưng bày về chất độc da cam. Những bức ảnh trẻ em sơ sinh bị dị tật, những người mẹ ôm con trong đau đớn khiến nước mắt em suýt trào ra. Em càng thấm thía nỗi đau mà chiến tranh mang lại.

Kết thúc chuyến đi, ai nấy đều trầm mặc. Em tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM - mẫu 2

Mặc dù sinh ra và lớn lên tại Thành phố Hồ Chí Minh, nhưng đây mới là lần đầu tiên em được đến tham quan Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh. Cảm xúc trong em thật khó tả: vừa tò mò vừa xen lẫn một chút lo lắng.

Ngay lối vào, em đã bị thu hút bởi những hiện vật lớn: một chiếc máy bay chiến đấu, một chiếc trực thăng và một chiếc xe tăng. Chúng đã cũ kỹ, trầy xước nhưng vẫn toát lên vẻ oai hùng của một thời bom đạn.

Trong suốt hành trình tham quan, em dừng lại lâu nhất ở căn phòng trưng bày những bức ảnh chiến tranh. Có bức ảnh chụp cảnh người lính Mỹ dẫn theo trẻ em Việt Nam, có bức ảnh về những cánh đồng bị bom đào xới, có bức ảnh về người mẹ già khóc con. Mỗi bức ảnh đều như một câu chuyện, kể về những mất mát và hy sinh.

Em còn nhìn thấy cả những bộ xương khủng long được phục dựng, nhưng điều khiến em ấn tượng nhất vẫn là một chiếc áo dài trắng thủng lỗ chỗ vì mảnh bom. Chiếc áo ấy thuộc về một nữ sinh Ngô Quyền hy sinh trong cuộc tổng tiến công Tết Mậu Thân 1968. Đứng trước hiện vật ấy, em thấy mình quá nhỏ bé trước lịch sử.

Chuyến đi đã cho em thêm nhiều bài học quý giá. Em hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng xương máu của biết bao con người.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM - mẫu 3

Hè vừa qua, gia đình em có dịp vào Thành phố Hồ Chí Minh du lịch. Bố đã cho cả nhà đến thăm Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh. Đó thực sự là một trải nghiệm khó quên.

Bước vào khu vực trưng bày ngoài trời, em như lạc vào một thế giới của những “cỗ máy chiến tranh”. Chiếc máy bay F-5E sừng sững, những quả bom to tướng, chiếc xe tăng M-48… Tất cả đều gợi lên sự tàn khốc của chiến tranh.

Bên trong, em được nghe thuyết minh viên kể về “máy chém” – công cụ tử hình dã man mà thực dân Pháp và đế quốc Mỹ dùng để đàn áp các chiến sĩ cách mạng. Không gian xung quanh máy chém tối om, chỉ có ánh đèn le lói càng làm tăng thêm vẻ rùng rợn.

Sau đó, em đi qua khu vực “Chuồng cọp”. Đó là những nhà tù bé xíu, nóng như lò nung, nơi tù nhân bị giam giữ trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt. Em không thể tưởng tượng nổi làm sao con người có thể sống trong hoàn cảnh như vậy. Nhưng điều khiến em xúc động nhất là khu trưng bày chất độc da cam. Hàng loạt bức ảnh về những em bé bị dị tật bẩm sinh, những người nông dân bị nhiễm chất độc khiến em không cầm được nước mắt. Em thấy mình thật may mắn khi được sinh ra trong thời bình.

Rời bảo tàng, em ôm chặt bố mẹ và thầm cảm ơn cuộc sống hôm nay. Chuyến đi đã thổi bùng trong em lòng yêu nước và ý chí vươn lên trong học tập.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM - mẫu 4

Trong chương trình học môn Lịch sử lớp 8, chúng em được học về cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Hôm qua, chúng em đã được tận mắt chứng kiến những hiện vật của thời kỳ lịch sử ấy tại Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh.

Từ xa, em đã nhìn thấy dòng chữ “Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh” nổi bật trên tấm biển lớn. Quang cảnh bên ngoài rất yên tĩnh, chỉ có tiếng xe cộ ngoài đường phố. Mọi người đều giữ trật tự, nói chuyện nhỏ nhẹ.

Điều đầu tiên em thấy là chiếc máy bay A-1 Skyraider. Nó lớn hơn em nghĩ rất nhiều. Những vết đạn còn in hằn trên thân máy bay. Tiếp đến là khu triển lãm “Bom đạn và hậu quả”. Ở đây, em thấy những quả bom nặng hàng tạ, những chiếc xe bọc thép bị biến dạng.

Em ấn tượng nhất với bộ sưu tập ảnh của phóng viên chiến trường. Những bức ảnh đen trắng ghi lại khoảnh khắc đau thương nhưng cũng rất đỗi hào hùng. Có bức ảnh các cô gái thanh niên xung phong vác đạn qua cầu, có bức ảnh người mẹ ôm con chạy khỏi vùng chiến sự. Mỗi bức ảnh như một trang sử sống động.

Chuyến đi không chỉ giúp em hiểu sâu sắc hơn những bài học trên lớp mà còn khiến em thêm trân trọng cuộc sống hiện tại. Em thấy mình có trách nhiệm phải học giỏi để không phụ công lao của những người đã ngã xuống.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM - mẫu 5

“Nơi ấy là địa chỉ của ký ức, nơi tiếng bom rền vang đã tắt…” – Đó là câu hát văng vẳng trong đầu em khi đứng trước cổng Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh. Chuyến tham quan hôm nay cùng trường đã để lại trong em những cảm xúc khó quên.

Khu vực đầu tiên chúng em tham quan là triển lãm “Những tấm gương yêu nước”. Em đọc những dòng thông tin về các anh hùng liệt sĩ, về những người mẹ Việt Nam anh hùng. Nhiều bạn trong lớp đã rơi nước mắt.

Sau đó, chúng em đến xem những hiện vật phục dựng lại cuộc sống trong chiến tranh. Có chiếc xuồng ba lá chở bộ đội vượt sông, có chiếc võng dù che mưa che nắng, có những viên đá lấy từ ngã ba Đồng Lộc. Mỗi hiện vật đều mang trong mình một câu chuyện riêng.

Khu trưng bày ngoài trời là nơi em thích nhất. Được tận tay sờ vào chiếc máy bay, được đứng cạnh những khẩu pháo khổng lồ, em cảm thấy như mình đang sống trong một thước phim lịch sử.

Chia tay bảo tàng, em mang theo bao suy nghĩ. Em tự nhủ: “Mình phải sống thật tốt, học thật giỏi để xứng đáng với sự hy sinh của cha ông. Hòa bình không phải là điều hiển nhiên, nó là món quà vô giá cần được gìn giữ”.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM - mẫu 6

Trước khi tham quan Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh, em chỉ biết đến chiến tranh qua sách vở và phim ảnh. Sau chuyến đi này, em đã có một góc nhìn khác, sâu sắc và chân thực hơn về những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bảo tàng không chỉ trưng bày vũ khí, máy móc mà còn lưu giữ những câu chuyện đời thường trong chiến tranh. Em thấy những chiếc bát, chiếc đũa, manh áo, cái nón của người dân thời ấy. Họ vẫn sống, vẫn yêu thương, vẫn sinh con đẻ cái giữa bom rơi đạn nổ.

Em dừng chân rất lâu trước bức ảnh chụp một lớp học trong hầm trú bom. Các bạn nhỏ ngồi chăm chú dưới ánh đèn dầu, trên đầu là tiếng máy bay gầm rú. Em thấy mình thật may mắn khi được học tập trong ngôi trường khang trang, sạch đẹp.

Khu vực trưng bày những bức ảnh về các phóng viên chiến trường cũng khiến em xúc động. Họ đã không ngại hiểm nguy, cầm máy ảnh ghi lại từng khoảnh khắc lịch sử, để hôm nay chúng em được nhìn thấy sự thật về chiến tranh.

Chuyến đi kết thúc, em nhận ra rằng chiến tranh không chỉ là những trận đánh lớn, những chiến công oanh liệt. Chiến tranh còn là những mất mát, hy sinh thầm lặng của biết bao con người. Và điều quý giá nhất mà chiến tranh để lại chính là bài học về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và khát vọng hòa bình.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM - mẫu 7

Chuyến tham quan Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh hôm thứ Bảy vừa qua như một hành trình đưa em ngược về quá khứ, để hiểu hơn về lịch sử hào hùng của dân tộc.

Ngay khi bước qua cánh cổng, em cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt so với không khí náo nhiệt bên ngoài. Trong bảo tàng, mọi thứ đều trầm lắng, trang nghiêm. Dường như chính những hiện vật nơi đây cũng đang lặng lẽ kể cho chúng em nghe câu chuyện của mình.

Em thích nhất là được ngắm nhìn những bức ảnh về Sài Gòn xưa. Có bức ảnh chụp đường phố Sài Gòn năm 1968, có bức ảnh về dinh Độc Lập, có bức ảnh về những chuyến xe đò chở người tản cư. Qua từng bức ảnh, em hình dung ra một Sài Gòn – Gia Định anh hùng trong thời chiến.

Bên cạnh đó, em còn được thấy rất nhiều hiện vật khác: bình xăng con voi, những chiếc xe đạp thồ chở hàng trên đường Trường Sơn, bộ đàm liên lạc, súng ống các loại… Mỗi hiện vật đều gắn liền với một chiến công, một giai đoạn lịch sử.

Kết thúc chuyến tham quan, em đứng lặng hồi lâu trước tượng đài “Mẹ Việt Nam anh hùng”. Trong lòng em dâng lên niềm biết ơn vô hạn. Em hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để sau này góp phần xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM - mẫu 8

Hà Nội có 36 phố phường cổ kính thì Sài Gòn có những công trình mang đậm dấu ấn thời gian. Chủ nhật vừa rồi, tôi đã dành trọn một ngày để ghé thăm Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh. Đây là một chuyến đi tôi đã ấp ủ từ lâu, không phải để tìm kiếm niềm vui, mà để tìm kiếm sự thấu hiểu về những gì dân tộc mình đã trải qua.

Bảo tàng gồm có 3 tầng với nhiều phòng chuyên đề khác nhau. Tôi bắt đầu từ tầng trệt – nơi trưng bày những hình ảnh về phong trào nhân dân thế giới ủng hộ Việt Nam kháng chiến. Nhìn những tấm áp phích cổ vũ từ Mỹ, Pháp, Nhật... tôi chợt nhận ra cuộc chiến của chúng ta không hề đơn độc. Công lý và chính nghĩa luôn có tiếng nói chung trên toàn thế giới.

Càng lên các tầng cao hơn, mức độ khốc liệt của chiến tranh càng hiện rõ. Ở phòng trưng bày "Sự thật lịch sử", tôi đứng chôn chân trước những hiện vật như máy chém – một công cụ giết chóc tàn bạo từ thời Trung cổ vẫn được sử dụng trong thế kỷ 20. Những mảnh bom, vỏ đạn được sắp xếp ngăn nắp nhưng sức nặng của chúng thì không gì đo đếm được.

Điều khiến tôi xúc động nhất là quan sát các du khách quốc tế. Có những người cựu binh Mỹ đứng lặng rất lâu trước một bức ảnh, đôi vai họ run lên và đôi mắt đỏ hoe. Dường như ở đây, ranh giới giữa người thắng và người thua bị xóa nhòa, chỉ còn lại nỗi đau chung mang tên chiến tranh và sự hối lỗi muộn màng.

Dù phần lớn bảo tàng là những ký ức buồn, nhưng tôi vẫn tìm thấy những "mầm xanh" hy vọng. Đó là những câu chuyện về sự hồi sinh, về những đứa trẻ khuyết tật do chất độc da cam vẫn cố gắng vươn lên học tập và vẽ tranh. Những bức tranh đầy màu sắc của các em được trưng bày ở một góc nhỏ như một lời khẳng định: Chiến tranh có thể tàn phá thể xác, nhưng không bao giờ bẻ gãy được tinh thần và khát vọng sống của con người Việt Nam.

Chuyến tham quan kết thúc, nhưng những suy nghĩ trong tôi vẫn chưa dừng lại. Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh không được xây dựng để khơi dậy lòng thù hận, mà để chúng ta nhìn lại quá khứ để trân trọng hòa bình hơn. Mỗi bạn trẻ như tôi, khi bước ra từ cánh cổng ấy, chắc chắn sẽ thấy trách nhiệm của mình nặng nề hơn trên vai: trách nhiệm giữ gìn sự bình yên cho đất nước và lan tỏa thông điệp yêu thương đi khắp thế giới.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM - mẫu 9

Ngoài những hiện vật và hình ảnh, Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh còn có những thước phim tư liệu quý giá. Đó là điều để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong chuyến tham quan của em.

Chúng em được xem một đoạn phim ngắn về cuộc tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968. Những thước phim đen trắng ghi lại cảnh xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập, cảnh người dân Sài Gòn hò reo chào đón giải phóng quân. Dù chỉ kéo dài vài phút, nhưng đoạn phim đã tái hiện một cách sống động không khí sục sôi của những ngày lịch sử.

Sau đó, chúng em xem thêm một đoạn phim về cuộc sống của người dân vùng giải phóng. Họ làm ruộng, đánh cá, dạy học cho con em dưới tán rừng. Giữa khói lửa chiến tranh, sự sống vẫn âm thầm nảy nở, ý chí vẫn kiên cường vươn lên.

Có một đoạn phim khiến em xúc động nghẹn ngào: hình ảnh các bà mẹ tiễn con ra trận, các cô gái trẻ xung phong vào tuyến lửa, những chiến sĩ vượt qua muôn vàn khó khăn trên đường Trường Sơn. Những con người ấy đã chiến đấu và hy sinh vì một niềm tin sắt đá: ngày mai đất nước sẽ độc lập, thống nhất.

Kết thúc buổi chiếu phim, cả lớp em im lặng hồi lâu. Em hiểu rằng, lịch sử không chỉ có trong sách vở, nó còn hiện hữu trong những thước phim, trong từng hiện vật và trong trái tim mỗi người.

Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh Tp.HCM - mẫu 10

Thành phố Hồ Chí Minh trong mắt tôi luôn là một nơi náo nhiệt với những tòa nhà chọc trời và dòng người hối hả. Thế nhưng, giữa lòng đô thị sầm uất ấy, có một khoảng không gian dường như ngưng đọng lại, nơi lưu giữ những thước phim chân thực nhất về một thời bom đạn. Đó chính là Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh. Chuyến tham quan vào cuối tuần vừa qua đã để lại trong tôi những dư chấn cảm xúc mà có lẽ rất lâu sau này tôi mới có thể gọi tên hết được.

Ngay khi bước qua cổng bảo tàng tại số 28 đường Võ Văn Tần, tôi bị choáng ngợp bởi những chiếc máy bay phản lực, trực thăng và xe tăng hạng nặng trưng bày ở sân ngoài. Những khí tài quân sự này, vốn chỉ xuất hiện trong những trang sách lịch sử hay phim ảnh, giờ đây hiện hữu lù lù trước mắt. Nhìn những vết rỉ sét trên thân xe tăng, tôi chợt rùng mình khi tưởng tượng về sức công phá kinh khủng mà chúng đã từng trút xuống mảnh đất hình chữ S này.

Điểm dừng chân khiến tôi lặng người đầu tiên là khu tái hiện nhà tù "Chuồng cọp". Không gian chật hẹp, u tối với những bức tượng mô phỏng cảnh tù nhân bị xiềng xích, tra tấn khiến không khí trở nên đặc quánh. Tôi khẽ chạm tay vào lớp đá lạnh lẽo, lòng thắt lại khi nghĩ về ý chí sắt đá của những người chiến sĩ cách mạng. Trong cái đói, cái rét và đòn roi tàn độc, thứ duy nhất giữ họ đứng vững chính là niềm tin mãnh liệt vào ngày độc lập.

Bước vào bên trong tòa nhà chính, không gian tĩnh mịch bao trùm. Tôi dành rất nhiều thời gian ở phòng trưng bày về "Hậu quả chất độc da cam". Những bức ảnh về các em bé sinh ra với hình hài không vẹn toàn, những ánh mắt ngây ngô nhưng chứa đựng nỗi đau truyền kiếp của nhiều thế hệ khiến tôi và nhiều du khách nước ngoài không cầm được nước mắt. Có những sự thật khốc liệt đến mức ngôn từ trở nên bất lực.

Tôi ấn tượng mãi với bộ sưu tập ảnh "Hồi niệm" – nơi lưu giữ những tác phẩm của các phóng viên chiến trường đã ngã xuống. Mỗi bức ảnh là một góc nhìn nhân văn, phơi bày sự phi nghĩa của chiến tranh và khát khao hòa bình cháy bỏng.

Rời khỏi bảo tàng khi nắng chiều đã nhạt, tiếng còi xe ngoài phố chợt vang lên kéo tôi về với hiện tại. Chuyến đi không chỉ cho tôi kiến thức, mà còn dạy tôi cách trân trọng từng phút giây hòa bình mình đang có. Tôi hiểu rằng, cái giá của màu xanh bầu trời hôm nay được đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của thế hệ cha anh. Bước đi trên con phố nhộn nhịp, tôi tự hứa với lòng mình sẽ sống xứng đáng hơn với những gì lịch sử đã để lại.

Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:

Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 8 theo từng phần:

Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.

Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:

Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 8 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 8Những bài văn hay lớp 8 đạt điểm cao.

Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.


Giải bài tập lớp 8 sách mới các môn học