10+ Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội (điểm cao)
Viết bài văn kể lại một chuyến đi (tham quan một di tích lịch sử, văn hóa): Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội điểm cao, hay nhất được chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh trên cả nước giúp bạn có thêm bài văn hay để tham khảo từ đó viết văn hay hơn.
- Dàn ý Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội (mẫu 1)
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội (mẫu 2)
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội (mẫu 3)
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội (mẫu 4)
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội (mẫu 5)
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội (mẫu 6)
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội (mẫu 7)
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội (mẫu 8)
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội (mẫu 9)
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội (mẫu khác)
10+ Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội (điểm cao)
Dàn ý Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội
a. Mở bài:
+ Giới thiệu khái quát về chuyến đi (thời gian, địa điểm, thành phần tham gia).
+ Cảm xúc chung trước chuyến đi: háo hức, mong chờ được khám phá nét văn hóa của 54 dân tộc anh em.
b. Thân bài:
- Trên đường đi:
+ Không khí sôi động, vui vẻ trong xe.
+ Phong cảnh thiên nhiên ven đường (thoát dần khung cảnh phố thị đông đúc).
- Đến nơi và ấn tượng ban đầu:
+ Không gian rộng lớn, thoáng đãng của khu du lịch Đồng Mô.
+Cổng làng mang đậm kiến trúc văn hóa, không khí trong lành, mát mẻ.
- Khám phá các phân khu chính (Đây là phần trọng tâm):
+ Khu vực tháp Chăm: Ấn tượng với những ngọn tháp đỏ rêu phong, cổ kính, hiểu thêm về tinh hoa điêu khắc của người Chăm xưa.
+ "Ngôi nhà chung" của các dân tộc: Tham quan không gian kiến trúc nhà sàn của người Thái, nhà rông của người Ba Na, nhà dài của người Ê-đê, nhà trình tường của người H'Mông...
+ Miêu tả đặc điểm nổi bật của từng ngôi nhà.
+ Cảm nhận về sự khéo léo, thích nghi với thiên nhiên của mỗi dân tộc.
+ Khu bảo tồn văn hóa dân tộc: Tìm hiểu về trang phục (sặc sỡ của người Thái, rực rỡ của người Mông, kín đáo của người Chăm...), nhạc cụ (cồng chiêng Tây Nguyên, đàn tính Thái, khèn Mông), và các công cụ lao động sản xuất đặc trưng.
- Tham gia các hoạt động trải nghiệm:
+ Hòa mình vào điệu múa xòe cùng các anh chị văn công.
+ Thưởng thức ẩm thực đặc sắc: cơm lam, rượu cần, thịt nướng, bánh dày...
+ Mua sắm đồ lưu niệm thủ công.
+ e. Ý nghĩa của chuyến đi:
+ Nhận thức rõ nét hơn về sự đa dạng và thống nhất của văn hóa Việt Nam.
+ Tình yêu quê hương, đất nước thêm sâu sắc.
+ Bài học về tình đoàn kết dân tộc.
c. Kết bài:
- Cảm xúc khi kết thúc chuyến đi: lưu luyến, nuối tiếc.
- Khẳng định giá trị của chuyến tham quan, đó là một kỷ niệm đẹp khó quên trong tuổi học trò.
Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội - mẫu 1
Kỳ nghỉ hè vừa qua, chuyến tham quan do nhà trường tổ chức tại Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam ở Đồng Mô (Hà Nội) đã để lại trong tôi những ấn tượng vô cùng sâu sắc. Đó không chỉ là một buổi dã ngoại thông thường mà còn là một hành trình khám phá đầy thú vị về bức tranh văn hóa rực rỡ của 54 dân tộc anh em.
Từ sáng sớm, chiếc xe bus chở đầy ắp tiếng cười nói của chúng tôi lăn bánh rời khỏi phố phường Hà Nội nhộn nhịp. Cảnh vật dần thay đổi, những tòa nhà cao tầng nhường chỗ cho những cánh đồng lúa xanh mướt và những con đê xanh mát. Sau gần một giờ đồng hồ, chúng tôi đã có mặt tại khu du lịch rộng lớn nằm bên bờ hồ Đồng Mô thơ mộng.
Ngay từ cổng vào, không gian thoáng đãng, trong lành với những con đường uốn lượn quanh co đã níu chân chúng tôi. Điểm dừng chân đầu tiên là khu vực tháp Chăm với những ngọn tháp đỏ au, cổ kính, phảng phất một vẻ trầm mặc, thiêng liêng. Đứng trước công trình kiến trúc đậm chất văn hóa Chămpa, tôi như được ngược dòng thời gian, chiêm ngưỡng những đường nét điêu khắc tinh xảo và tài hoa của cha ông ngày trước.
Điều khiến tôi thích thú nhất là khu vực tái hiện không gian kiến trúc nhà ở của các dân tộc. Chúng tôi như lạc vào một "ngôi làng thu nhỏ" của Việt Nam. Nào là những ngôi nhà sàn vững chãi của người Thái với mái ngói đỏ tươi, nhà rông Tây Nguyên cao vút, sừng sững như một minh chứng cho sức mạnh cộng đồng. Rồi đến những ngôi nhà dài của người Ê-đê với chiều dài hàng chục mét, tượng trưng cho một gia đình lớn đông đúc. Người H'Mông lại hiện lên qua những ngôi nhà trình tường bằng đất, mái lợp gianh, ẩn mình dưới những rừng hoa đào, hoa mận. Đứng trước mỗi ngôi nhà, chúng tôi đều không khỏi trầm trồ trước sự thích nghi tài tình của con người với thiên nhiên và sự sáng tạo trong văn hóa ở mỗi vùng miền.
Bước vào khu bảo tồn văn hóa, chúng tôi như được chiêm ngưỡng một bảo tàng sống động. Những bộ trang phục truyền thống sặc sỡ của người Thái, người Mông, sự kín đáo, dịu dàng trong tà áo dài của người Kinh hay tấm khăn rằn của người Khmer... tất cả tạo nên một bức tranh muôn màu sắc. Những nhạc cụ như cồng chiêng Tây Nguyên, cây đàn tính của người Thái, cây khèn của người Mông... được trưng bày cùng với những công cụ lao động, khiến chúng tôi hiểu thêm về đời sống vật chất và tinh thần phong phú của đồng bào các dân tộc.
Buổi chiều, chúng tôi được tham gia vào các hoạt động văn hóa đặc sắc. Chúng tôi hòa mình vào vòng xòe đoàn kết cùng các anh chị văn công người Thái, cùng nhau nhảy múa dưới những điệu nhạc rộn ràng. Cả đoàn còn được thưởng thức những món ăn đặc sản vô cùng hấp dẫn: cơm lam thơm dẻo, gà nướng chấm muối chanh, ché rượu cần nồng say và những đĩa xôi ngũ sắc đẹp mắt.
Chuyến tham quan khép lại trong niềm lưu luyến. Rời khỏi Làng Văn hóa, lòng tôi tràn ngập những cảm xúc khó tả. Tôi không chỉ có thêm những người bạn mới, những bức ảnh đẹp mà quan trọng hơn, tôi hiểu và thêm yêu hơn sự đa dạng, giàu bản sắc của văn hóa Việt Nam. Chuyến đi đã cho tôi một bài học quý giá về tình đoàn kết, sự gắn bó của cộng đồng 54 dân tộc anh em, cùng nhau chung sống hòa bình trên dải đất hình chữ S thân yêu. Đó thực sự là một kỷ niệm đẹp, một hành trang quý báu theo tôi suốt những tháng năm tuổi trẻ.
Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội - mẫu 2
Nếu có dịp hỏi tôi rằng điều gì khiến tôi tự hào nhất về đất nước mình, tôi sẽ trả lời đó là sự đa dạng văn hóa của 54 dân tộc anh em. Và chuyến tham quan Làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam tại Đồng Mô vừa qua chính là cơ hội để tôi cảm nhận sâu sắc nhất niềm tự hào ấy.
Đoàn xe của trường chúng tôi xuất phát từ sáng sớm tinh mơ. Khi thành phố còn chìm trong giấc ngủ, chúng tôi đã rộn ràng chuẩn bị balo, lều trại và những gói quà nhỏ để giao lưu với đồng bào các dân tộc. Bầu trời quang đãng, những tia nắng đầu tiên hé lộ sau dãy núi Ba Vì xa xa báo hiệu một ngày đẹp trời.
Đặt chân đến Làng Văn hóa, điều đầu tiên đập vào mắt tôi là tấm bản đồ Việt Nam được cách điệu ngay tại quảng trường trung tâm, bên cạnh là những lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới. Không gian nơi đây rộng đến mức chúng tôi phải di chuyển bằng xe điện. Mỗi khu vực là một "miền ký ức" riêng.
Chúng tôi dừng lại lâu nhất ở khu làng dân tộc Thái. Những cô gái Thái trong trang phục xòe váy đen, khăn piêu duyên dáng đón khách bằng những điệu múa uyển chuyển. Tôi được mời lên sàn nhà uống một chén rượu cần. Vị men nhẹ, ngọt thanh của gạo nếp hòa quyện với men lá rừng khiến tôi cảm nhận được cái tình, cái nghĩa của người miền núi.
Đến khu vực Tây Nguyên, tôi choáng ngợp trước những nhà rông cao vút, sừng sững. Anh hướng dẫn viên người Ba Na kể cho chúng tôi nghe về sự tích cây nêu, về những lễ hội đâm trâu, về âm vang của cồng chiêng - di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại. Một bạn trong nhóm tôi còn được thử đánh một hồi cồng, tiếng cồng vang lên dõng dạc, vọng mãi vào không gian núi rừng thu nhỏ.
Đặc biệt, tôi ấn tượng với khu vực tái hiện Chợ nổi miền Tây và vùng Đồng bằng Bắc Bộ. Dù chỉ là mô hình nhưng những chiếc ghe, thuyền chở đầy hoa quả, những cây đa, bến nước, sân đình khiến tôi nhớ về quê ngoại của mình. Hóa ra, dù mỗi dân tộc một vẻ, nhưng cái hồn Việt thì vẫn chảy chung một dòng.
Khi hoàng hôn buông xuống, mặt hồ Đồng Mô lấp lánh ánh đèn từ các ngôi nhà sàn. Tôi lặng lẽ ngồi lại một mình, cảm thấy lòng mình lắng đọng. Chuyến đi không chỉ là một cuộc dạo chơi, mà là một cuộc hành hương về nguồn cội. Tôi thầm hứa với lòng mình, sẽ viết tiếp câu chuyện về tình yêu đất nước bằng những việc làm nhỏ bé hằng ngày.
Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội - mẫu 3
Là lớp trưởng, tôi vinh dự được thầy cô giao nhiệm vụ nhỏ: làm "hướng dẫn viên" cho các bạn trong nhóm trong chuyến tham quan Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam. Chuyến đi ấy đã cho tôi những trải nghiệm thật đặc biệt.
Chúng tôi bắt đầu hành trình từ cổng làng. Trên tay tôi là tập tài liệu đã được chuẩn bị kỹ lưỡng từ tối hôm trước. Điểm dừng đầu tiên là không gian dân tộc Mông. Tôi giới thiệu với các bạn về những ngôi nhà trình tường bằng đất, mái lợp âm dương, những bộ váy áo sặc sỡ với hoa văn hình con sâu, cái hoa. Một bạn trong nhóm thốt lên: "Sao nhà họ kỳ công thế? Tường đất mà dày thế kia!". Điều đó khiến tôi phải giải thích thêm về khí hậu vùng cao và sự thích nghi của người Mông.
Rời bản Mông, chúng tôi đến với nhà dài Ê-đê. Căn nhà dài đến mức tôi phải ước lượng: "Chắc phải dài hơn 30 mét!". Các bạn tò mò bước vào, ngắm nhìn những bộ cồng chiêng, những ché rượu cần và những bức tượng nhà mồ đầy bí ẩn. Tôi kể cho các bạn nghe về chế độ mẫu hệ, về những người phụ nữ nắm giữ vai trò trụ cột trong gia đình. Các bạn nữ trong lớp nghe xong, ai cũng thích thú, trêu nhau rằng mai sau sẽ theo chế độ mẫu hệ cho "sướng".
Buổi trưa, chúng tôi cùng nhau ăn cơm lam, gà nướng tại một nhà sàn của người Thái. Lần đầu tiên, tôi thấy nhiều bạn biết cách "mở" một ống cơm lam một cách điệu nghệ, tước lớp tre bên ngoài để lộ phần cơm trắng dẻo, thơm lừng. Cả nhóm quây quần bên nhau, tiếng cười nói vang vọng cả một góc trời.
Hoàng hôn xuống, chúng tôi lên xe trở về. Trên xe, tôi thấy các bạn vẫn còn say sưa kể cho nhau nghe những điều thú vị mình vừa khám phá. Riêng tôi, tôi thấy mình đã lớn hơn một chút. Tôi đã học được cách truyền đạt, cách chia sẻ niềm tự hào về văn hóa dân tộc đến với bạn bè. Đó là một kỷ niệm đẹp mà tôi sẽ không bao giờ quên.
Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội - mẫu 4
Từ nhỏ, tôi đã mê mẩn những bộ phim về Tây Nguyên, với những ngôi nhà rông cao vút, những đêm lửa trại bập bùng và âm thanh cồng chiêng vang vọng núi rừng. Vì thế, khi biết chuyến tham quan sắp tới sẽ đến Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam, tôi đã háo hức nhất là được đến với khu vực Tây Nguyên.
Đoàn xe đưa chúng tôi đến thăm quan các khu vực khác nhau. Tôi chỉ mong mau chóng đến được nơi mà tôi hằng ao ước. Cuối cùng, sau khi đi qua làng của người Thái, người Mường, tôi cũng đặt chân đến Tây Nguyên thu nhỏ.
Những ngôi nhà rông sừng sững hiện ra trước mắt, cao và vững chãi hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Mái nhà lợp bằng cỏ tranh, dốc và rộng. Trên đỉnh cột, những hoa văn hình mặt trời, hình con thú được chạm khắc tinh xảo. Một già làng (do nhân viên khu du lịch thủ vai) đón chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu và mời vào nhà.
Bên trong nhà rông, tôi choáng ngợp trước không gian rộng lớn, thoáng mát. Già làng kể cho chúng tôi nghe về lịch sử của nhà rông, về những đêm hội làng, về những lễ cúng bến nước, cúng lúa mới. Già còn chỉ cho chúng tôi cách đánh cồng chiêng. Tôi xung phong lên thử. Tay tôi cầm dùi gỗ, đánh vào mặt chiêng. Tiếng chiêng vang lên không được êm tai cho lắm, nhưng cảm giác khi chạm vào nhạc cụ thiêng liêng ấy khiến tôi xúc động.
Chúng tôi còn được tham gia một vòng múa xoang quanh cây nêu, tay trong tay, cùng hò hét vang trời. Dưới chân là thảm cỏ xanh, trên đầu là bầu trời trong xanh, xung quanh là những con người Tây Nguyên phóng khoáng, tôi như lạc vào một thế giới khác, xa rời những lo toan thường nhật.
Rời khỏi nhà rông, tôi ngoái đầu nhìn lại nhiều lần. Giây phút đó, tôi chợt hiểu, Tây Nguyên không chỉ là đất, là rừng, là những lễ hội, mà còn là tình người, là sự hào sảng, mến khách. Một ngày làm "người Tây Nguyên" đã cho tôi những bài học đẹp về tình đoàn kết và lòng yêu thương.
Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội - mẫu 5
Trong chuyến tham quan Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam, điều khiến tôi nhớ nhất không phải là cảnh đẹp, cũng không phải là những món ăn ngon, mà chính là cuộc gặp gỡ tình cờ với những bạn nhỏ người dân tộc đang sống và học tập tại làng.
Hôm ấy, khi chúng tôi đang mải mê chụp ảnh bên những ngôi nhà sàn của người Thái, một nhóm các bạn nhỏ chạy ùa ra. Các bạn mặc những bộ trang phục truyền thống rực rỡ, da ngăm đen, mắt sáng long lanh. Ban đầu, chúng tôi còn e dè, nhưng chỉ sau vài phút làm quen, tất cả đã chơi đùa cùng nhau như những người bạn thân thiết.
Một bạn gái người Mông tên là Mủa kéo tay tôi, chỉ cho tôi cách thêu thổ cẩm. Những đường kim mũi chỉ thoăn thoắt, tạo nên những hoa văn hình vuông, hình thoi đẹp mắt. Mủa bảo: "Tớ học thêu từ hồi lên 5 tuổi, mẹ tớ bảo con gái Mông phải biết thêu mới lấy được chồng tốt". Tôi nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn, lem luốc của Mủa mà thán phục vô cùng.
Còn cậu bé người Ba Na tên là Krăk thì khoe với chúng tôi chiếc đàn T'rưng tự làm. Những ống tre dài ngắn khác nhau được xếp ngay ngắn trên một giá đỡ. Krăk gõ nhẹ, những âm thanh trong trẻo, vang ngân như tiếng suối chảy, tiếng gió rừng. Cả nhóm chúng tôi ngồi im lặng lắng nghe, cảm nhận một thứ âm nhạc của thiên nhiên, của núi rừng.
Chúng tôi chia sẻ với nhau những câu chuyện về cuộc sống ở làng, ở phố. Các bạn nhỏ hỏi chúng tôi về trường học, về sách vở, về những trò chơi điện tử. Tôi thấy các bạn ấy hồn nhiên, trong sáng và rất ham học hỏi. Khi chia tay, Mua tặng tôi một chiếc khăn nhỏ do chính tay bạn ấy thêu. Tôi nâng niu món quà ấy như một báu vật.
Chuyến đi đã cho tôi những người bạn mới, những người bạn đến từ những vùng miền xa xôi của Tổ quốc. Tình bạn của chúng tôi không màu da, không ranh giới. Và tôi tin, dù sau này có đi đâu xa, tôi vẫn sẽ nhớ mãi Mủa, Krăk và những nụ cười trong veo của các bạn nhỏ dân tộc.
Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội - mẫu 6
"Đi một ngày đàng, học một sàng khôn". Chuyến tham quan Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam đã dạy tôi nhiều điều, và một trong số đó là văn hóa ẩm thực. Hóa ra, chỉ qua một món ăn, người ta cũng có thể hiểu được phần nào về tính cách và đời sống của cả một dân tộc.
Đến với Làng Văn hóa, chúng tôi không chỉ được tham quan mà còn được thưởng thức một "bữa tiệc" ẩm thực đa sắc màu. Mỗi dân tộc lại có một gian hàng riêng, giới thiệu những món ăn đặc sản của mình.
Đầu tiên, tôi bị hấp dẫn bởi mảng ẩm thực Tây Nguyên. Những ống cơm lam được nướng trên than hồng, bóc ra thơm phức mùi lá dong và gạo nếp mới. Cầm trên tay ống cơm nóng hổi, chấm với muối vừng, tôi cảm nhận được vị ngọt, bùi, dẻo thơm của hạt gạo, vị béo của muối mè. Cạnh đó là món gà nướng bản địa, thịt chắc, thơm lừng mùi sả và ớt. Anh chủ quán người Ê-đê cười bảo: "Người Tây Nguyên tụi anh thích ăn nướng, vì nó tiện, nó nhanh, và quan trọng là tụi anh thích ngồi quanh bếp lửa".
Rời Tây Nguyên, chúng tôi ghé qua gian hàng của người Thái với món cá nướng Pa Pỉnh Tộp. Con cá được tẩm ướp gia vị rừng, kẹp vào thanh tre và nướng vàng ruộm. Vị cá ngọt, thơm, cay nồng của gừng, của ớt khiến ai cũng phải xuýt xoa.
Đặc biệt, tôi ấn tượng với món bánh chưng đen của người Mông. Chiếc bánh cũng vuông vức như bánh chưng của người Kinh, nhưng có màu đen tuyền, được làm từ gạo nếp nương đồ với tro của một loại cây rừng. Vị bánh dẻo, thơm, có chút đượm đượm rất lạ. Một cụ già người Mông giải thích: "Màu đen là màu của đất, của rừng, là màu bảo vệ người Mông chúng tôi. Ăn bánh đen để nhớ ơn đất mẹ".
Chuyến đi khép lại, nhưng hương vị của những món ăn ấy vẫn còn đọng lại trong tôi. Tôi nhận ra rằng, ẩm thực không chỉ để ăn, mà còn để yêu, để nhớ và để tự hào về bản sắc văn hóa của dân tộc mình. Đó là một hành trang văn hóa quý giá tôi mang theo suốt cuộc đời.
Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội - mẫu 7
Nếu ban ngày, Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam hiện ra với vẻ đẹp rực rỡ, sôi động của những ngôi nhà, những bộ trang phục, thì khi màn đêm buông xuống, nơi đây lại khoác lên mình một tấm áo huyền bí, lãng mạn với những đêm lửa trại đầy cảm xúc.
Chúng tôi may mắn được ở lại qua đêm tại làng. Khoảng 7 giờ tối, mọi người tập trung tại một khoảng sân rộng trước nhà rông Tây Nguyên. Một đống củi lớn được chất cao, sẵn sàng cho ngọn lửa bùng cháy. Khi trời tối hẳn, một già làng bước ra, làm nghi lễ cúng thần lửa. Những lời khấn cổ xưa vang lên trong không gian tĩnh mịch, khiến ai nấy đều cảm thấy linh thiêng.
Ngọn lửa được châm, bùng cháy rực rỡ, soi sáng cả một góc trời. Mọi người ngồi quây quần thành vòng tròn quanh đống lửa. Điều thú vị nhất của đêm lửa trại là những làn điệu dân ca. Lần lượt các nghệ nhân từ các dân tộc khác nhau cất lên tiếng hát.
Một giọng hát người Thái cất lên với điệu "Xòe hoa" mượt mà, tình tứ. Rồi đến tiếng hát người Mông với những câu hát giao duyên "Nhớ bạn" da diết. Người Ba Na lại mang đến những điệu hát khan, âm vang như tiếng cồng, tiếng chiêng. Mỗi làn điệu dân ca là một câu chuyện, một tâm tư, một nỗi niềm của con người nơi đây.
Chúng tôi say sưa lắng nghe, có những lúc lặng đi vì xúc động, có những lúc lại vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Một bạn trong nhóm tôi còn được mời lên hát tặng mọi người một bài hát về Hà Nội. Sự giao thoa giữa âm nhạc miền xuôi và miền ngược diễn ra thật tự nhiên, thật ấm áp.
Khi ngọn lửa tàn dần, mọi người mới chịu trở về chỗ nghỉ. Đêm ấy, tôi nằm trong nhà sàn, lắng nghe tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió thổi qua khe cửa. Tôi chợt nghĩ, có lẽ chưa bao giờ tôi cảm thấy mình gần gũi với văn hóa dân tộc đến thế. Đêm lửa trại ấy đã thắp sáng trong tôi tình yêu với những làn điệu dân ca, với cội nguồn dân tộc.
Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội - mẫu 8
Những giờ học lịch sử trên lớp đôi khi khiến chúng tôi cảm thấy khô khan. Những chuyến tham quan Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam đã trở thành một tiết học ngoại khóa đầy sống động, nơi lịch sử và văn hóa hiện ra một cách chân thực và gần gũi.
Thầy giáo dạy Lịch sử của chúng tôi là người đồng hành trong chuyến đi. Thầy không chỉ đi cùng để quản lý mà còn là một "hướng dẫn viên" đặc biệt. Tại mỗi điểm đến, thầy đều dừng lại, giảng giải cho chúng tôi những điều mà sách giáo khoa không viết hết.
Đứng trước khu tháp Chăm, thầy kể cho chúng tôi nghe về sự hưng thịnh của Vương quốc Chămpa xưa, về những cuộc giao thoa văn hóa Việt - Chăm, về kỹ thuật xây dựng tháp bằng gạch nung mà cho đến nay vẫn còn là bí ẩn. Chúng tôi lắng nghe, mắt hướng lên những ngọn tháp đỏ au, tưởng tượng ra một thời kỳ lịch sử xa xưa.
Đến khu vực nhà dài Ê-đê, thầy lại giảng về chế độ mẫu hệ, về vai trò của người phụ nữ trong gia đình và xã hội Tây Nguyên. Những kiến thức về xã hội học, về luật tục được thầy lồng ghép một cách khéo léo, tự nhiên.
Đặc biệt, thầy còn tổ chức cho chúng tôi một trò chơi nhỏ: "Ghép đôi văn hóa". Mỗi nhóm được phát một bộ thẻ, gồm tên dân tộc, trang phục, nhạc cụ và lễ hội. Nhiệm vụ của chúng tôi là ghép chúng lại cho đúng. Trò chơi diễn ra sôi nổi, và qua đó, chúng tôi nhớ bài một cách rất tự nhiên.
Chuyến đi kết thúc, tôi nhận ra rằng lịch sử không phải là những thứ xa xôi, trừu tượng. Nó hiện hữu trong từng ngôi nhà, từng bộ trang phục, từng món ăn, từng điệu múa. Tiết học lịch sử ngoại khóa ấy đã cho tôi một cách nhìn mới về môn học mà tôi từng cho là khó nuốt nhất. Và tôi thấy yêu lịch sử nước nhà hơn bao giờ hết.
Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội - mẫu 9
Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, có những con người vẫn ngày đêm lặng lẽ gìn giữ những giá trị văn hóa truyền thống. Trong chuyến tham quan Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam, tôi đã may mắn được gặp một nghệ nhân như thế. Câu chuyện của ông đã khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Đó là một người đàn ông dân tộc Mường đã ngoài 60 tuổi. Ông là nghệ nhân làm nhà sàn truyền thống. Khi chúng tôi đến thăm khu nhà sàn của người Mường, ông đang tỉ mẩn chạm khắc những hoa văn lên một cây cột gỗ.
Chúng tôi tò mò đứng xem. Những đường chạm của ông rất tinh xảo, uyển chuyển như những nét vẽ. Ông kể, nghề làm nhà sàn của người Mường đã có từ hàng trăm năm nay. Một ngôi nhà sàn không chỉ đơn thuần là nơi ở, mà còn thể hiện địa vị, sự giàu có và cả những quan niệm về vũ trụ của người Mường.
"Ngày xưa, cả làng tôi ai cũng biết làm nhà", ông nói, giọng trầm buồn. "Nhưng bây giờ, thanh niên đi làm ăn xa hết, chúng nó không còn mặn mà với nghề này nữa. Cả vùng chỉ còn mình tôi là biết dựng nhà sàn đúng kiểu xưa". Đôi bàn tay ông vẫn thoăn thoắt đục đẽo, nhưng ánh mắt ông xa xăm, như nhìn về một thời vàng son đã qua.
Tôi hỏi ông: "Sao ông không lên phố ở với con cháu cho vui?". Ông cười hiền: "Tôi đi rồi, ai giữ lửa cho làng? Nhà sàn có thể làm lại, nhưng hồn của nó thì phải có người hiểu mới giữ được. Tôi còn sống ngày nào, còn làm nhà ngày ấy, để con cháu sau này còn biết đến cội nguồn".
Lời nói của ông khiến tôi xúc động. Trong xã hội hiện đại, khi mọi thứ đang thay đổi từng ngày, vẫn còn những con người thầm lặng như ông, ngày đêm gìn giữ những "báu vật sống" cho dân tộc.
Chia tay ông, tôi thấy mình nhỏ bé hơn. Tôi chợt hiểu, bảo tồn văn hóa không phải là việc của riêng ai, mà là trách nhiệm của tất cả chúng ta. Và tôi tự hứa với lòng mình, sẽ luôn trân trọng, tìm hiểu và góp phần gìn giữ những giá trị văn hóa quý báu của cha ông.
Viết bài văn kể lại một chuyến đi: Làng văn hoá các dân tộc Việt Nam - Hà Nội - mẫu 10
Sinh ra và lớn lên ở thành phố, tôi đã quen với những tòa nhà cao tầng, những con đường đông đúc và cuộc sống tiện nghi hiện đại. Có lẽ vì thế, tôi chưa bao giờ thực sự hiểu được "cội nguồn" là gì, cho đến khi đặt chân đến Làng Văn hóa các dân tộc Việt Nam.
Ngay từ những bước chân đầu tiên, tôi đã cảm nhận được một không khí rất khác. Nó không ồn ào, náo nhiệt như phố thị. Nó nhẹ nhàng, sâu lắng, như đưa tôi trở về với những giá trị nguyên sơ nhất.
Tôi lang thang qua những con đường làng quanh co, ngắm nhìn những nếp nhà rêu phong cổ kính. Tôi ngồi hàng giờ bên bờ hồ Đồng Mô, nhìn những con sóng lăn tăn và lắng nghe tiếng chim hót. Tôi thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Buổi chiều, tôi đến thăm khu trưng bày các hiện vật văn hóa. Ở đó, tôi thấy những bộ sưu tập trang phục của 54 dân tộc, từ những bộ váy áo sặc sỡ của người Mông đến những tấm áo tơi đơn sơ của người Kinh. Tôi thấy những công cụ lao động: cái cày, cái cuốc, chiếc gùi, tấm lưới... Tôi thấy những nhạc cụ: cây đàn bầu, cây đàn nhị, bộ cồng chiêng, cây khèn...
Mỗi hiện vật như một trang sử, kể cho tôi nghe về cuộc sống, về lao động, về tình cảm của cha ông ta ngày trước. Tôi chợt nhận ra, dù cuộc sống có hiện đại đến đâu, thì những giá trị ấy vẫn là nền tảng, là cội nguồn của con người Việt Nam hôm nay.
Khi mặt trời lặn, tôi một mình ra bến thuyền. Những chiếc thuyền nan nhỏ bé đậu san sát bên nhau, lắc lư theo sóng nước. Tôi nhìn về phía xa xa, nơi những ngọn núi Ba Vì mờ trong sương khói. Một cảm giác thiêng liêng, tự hào dâng lên trong lòng. Tôi thấy mình là một phần của đất nước này, của dân tộc này.
Chuyến đi đã cho tôi nhiều hơn những gì tôi mong đợi. Nó không chỉ là một chuyến tham quan, mà là một cuộc hành trình trở về với cội nguồn. Tôi đã tìm thấy ở đây những giá trị đích thực của cuộc sống, của văn hóa dân tộc. Và tôi biết, sau này dù có đi đâu xa, tôi vẫn sẽ luôn nhớ về nơi này, nơi tôi đã tìm thấy chính mình.
Xem thêm những bài văn mẫu đạt điểm cao của học sinh trên cả nước hay khác:
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi (tham quan một di tích lịch sử, văn hóa): Thành phố Hồ Chí Minh
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi (tham quan một di tích lịch sử, văn hóa): Đồ Sơn (Hải Phòng)
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi (tham quan một di tích lịch sử, văn hóa): Lăng Bác và Khu di tích Phủ Chủ Tịch
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi (tham quan một di tích lịch sử, văn hóa): Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi (tham quan một di tích lịch sử, văn hóa): Hoàng thành Thăng Long
- Viết bài văn kể lại một chuyến đi (tham quan một di tích lịch sử, văn hóa): Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh thành phố Hồ Chí Minh
Mục lục Văn mẫu | Văn hay lớp 8 theo từng phần:
- Mục lục Văn phân tích, phát biểu cảm nghĩ, cảm nhận
- Mục lục Văn biểu cảm
- Mục lục Văn thuyết minh
- Mục lục Văn nghị luận
Đã có app VietJack trên điện thoại, giải bài tập SGK, SBT Soạn văn, Văn mẫu, Thi online, Bài giảng....miễn phí. Tải ngay ứng dụng trên Android và iOS.
Theo dõi chúng tôi miễn phí trên mạng xã hội facebook và youtube:Loạt bài Tuyển tập những bài văn hay | văn mẫu lớp 8 của chúng tôi được biên soạn một phần dựa trên cuốn sách: Văn mẫu lớp 8 và Những bài văn hay lớp 8 đạt điểm cao.
Nếu thấy hay, hãy động viên và chia sẻ nhé! Các bình luận không phù hợp với nội quy bình luận trang web sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.
- Giải Tiếng Anh 8 Global Success
- Giải sgk Tiếng Anh 8 Smart World
- Giải sgk Tiếng Anh 8 Friends plus
- Lớp 8 - Kết nối tri thức
- Soạn văn 8 (hay nhất) - KNTT
- Soạn văn 8 (ngắn nhất) KNTT
- Giải sgk Toán 8 - KNTT
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 8 - KNTT
- Giải sgk Lịch Sử 8 - KNTT
- Giải sgk Địa Lí 8 - KNTT
- Giải sgk Giáo dục công dân 8 - KNTT
- Giải sgk Tin học 8 - KNTT
- Giải sgk Công nghệ 8 - KNTT
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 8 - KNTT
- Giải sgk Âm nhạc 8 - KNTT
- Lớp 8 - Chân trời sáng tạo
- Soạn văn 8 (hay nhất) - CTST
- Soạn văn 8 (ngắn nhất) - CTST
- Giải sgk Toán 8 - CTST
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 8 - CTST
- Giải sgk Lịch Sử 8 - CTST
- Giải sgk Địa Lí 8 - CTST
- Giải sgk Giáo dục công dân 8 - CTST
- Giải sgk Tin học 8 - CTST
- Giải sgk Công nghệ 8 - CTST
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 8 - CTST
- Giải sgk Âm nhạc 8 - CTST
- Lớp 8 - Cánh diều
- Soạn văn 8 Cánh diều (hay nhất)
- Soạn văn 8 Cánh diều (ngắn nhất)
- Giải sgk Toán 8 - Cánh diều
- Giải sgk Khoa học tự nhiên 8 - Cánh diều
- Giải sgk Lịch Sử 8 - Cánh diều
- Giải sgk Địa Lí 8 - Cánh diều
- Giải sgk Giáo dục công dân 8 - Cánh diều
- Giải sgk Tin học 8 - Cánh diều
- Giải sgk Công nghệ 8 - Cánh diều
- Giải sgk Hoạt động trải nghiệm 8 - Cánh diều
- Giải sgk Âm nhạc 8 - Cánh diều


Giải bài tập SGK & SBT
Tài liệu giáo viên
Sách
Khóa học
Thi online
Hỏi đáp

