Soạn bài: Đàn ghi ta của Lor-ca - Cô Nguyễn Hoa (Giáo viên VietJack)
* Trước khi đọc
Câu 1 (trang 48 sgk Ngữ văn 12 Tập 1): Theo bạn, sứ mệnh cao cả của người nghệ sĩ là gì? Hãy dẫn ra một câu thơ, câu văn hoặc một câu danh ngôn nói về điều này.
Trả lời
- Sứ mệnh cao cả của người nghệ sĩ là phát huy được tài năng của mình để truyền tải những thông điệp ý nghĩa của người đọc.
- Nhà văn Nguyễn Thành Long: “Một trong những sứ mệnh của người nghệ sĩ là phát hiện cho được cái âm thanh kì diệu của cuộc sống vốn dĩ rất đỗi bình thường”.
- Sứ mệnh cao cả của người nghệ sĩ là phản ánh chân thực đời sống, khám phá chiều sâu con người và hướng tới những giá trị chân – thiện – mĩ, từ đó góp phần thức tỉnh, bồi đắp tâm hồn và nâng cao nhận thức của con người. Nghệ sĩ không chỉ “ghi chép” hiện thực mà còn phải nhìn thấy, nói lên những điều có ý nghĩa nhân văn sâu sắc, bảo vệ cái đẹp và lên án cái xấu.
- Một câu nói tiêu biểu thể hiện sứ mệnh ấy: “Văn học là nhân học.” (M. Gorky)
Câu 2 (trang 48 sgk Ngữ văn 12 Tập 1): Bạn biết gì về đất nước Tây Ban Nha? Nêu những nét văn hóa đặc trưng của đất nước này.
Trả lời
Tây Ban Nha là một đất nước nằm trong liên minh châu Âu với nhiều nét văn hóa đặc trưng:
- Tiếng Tây Ban Nha là tiếng nói được 21 quốc gia sử dụng như tiếng mẹ đẻ.
Quảng cáo
- Có nhiều lễ hội
- Khí hậu chia thành 3 vùng riêng biệt
- Tây Ban Nha (España) là một quốc gia ở Tây Nam châu Âu, nằm trên bán đảo Iberia, nổi tiếng với lịch sử lâu đời, văn hóa đa dạng và ảnh hưởng mạnh mẽ trong nghệ thuật thế giới. Thủ đô là Madrid, bên cạnh đó còn có những thành phố nổi bật như Barcelona, Seville, Valencia.
- Những nét văn hóa đặc trưng của Tây Ban Nha:
+ Nghệ thuật và kiến trúc độc đáo
+ Âm nhạc và vũ điệu Flamenco
+ Lễ hội sôi động
+ Ẩm thực phong phú
+ Phong cách sống
→ Nhìn chung, Tây Ban Nha là một đất nước giàu bản sắc với sự hòa quyện giữa truyền thống và hiện đại, nổi bật bởi nghệ thuật, lễ hội và lối sống phóng khoáng.
* Đọc văn bản
Gợi ý trả lời câu hỏi trong khi đọc:
1. Lời đề từ gợi điều gì về người nghệ sĩ Lor-ca?
Trả lời:
Thể hiện khao khát, ước nguyện suốt đời theo đuổi sự nghiệp sáng tạo nghệ thuật.
- Lời đề từ thể hiện một tâm hồn nghệ sĩ gắn bó sâu sắc với nghệ thuật (cây đàn).
- Nó gợi ý thức về cái chết nhưng không bi lụy, mà mang vẻ đẹp thanh thản, hiến dâng.
- Đồng thời cho thấy Lor-ca coi nghệ thuật là phần bất tử của đời mình.
2.Chú ý: nhạc tính của dòng thơ miêu tả tiếng đàn.
Trả lời:
Li-la li-la li-la => hiện tượng láy âm, gợi hợp âm của tiếng đàn
- Các âm “li-la li-la li-la” tạo nhịp điệu ngân nga, mô phỏng âm thanh tiếng đàn ghi-ta.
- Nhịp thơ linh hoạt, lặp âm tạo cảm giác du dương, ám ảnh.
- Nhạc tính góp phần làm nổi bật vẻ đẹp vừa thực vừa huyền ảo của tiếng đàn.
3. Hình ảnh áo choàng được nhắc lại ở đoạn thơ thứ hai thể hiện điều gì?
Trả lời
Thể hiện cái chết của Lor-ca, cái chết tàn bạo và kinh hoàng.
- “Áo choàng bê bết đỏ” là biểu tượng cho cái chết bi thảm, đẫm máu của Lor-ca.
- Nó gợi bối cảnh chính trị khốc liệt và số phận bi kịch của người nghệ sĩ.
- Đồng thời làm nổi bật vẻ đẹp bi tráng của Lor-ca.
Quảng cáo
4. Những hình ảnh biểu tượng gợi cảm nhận thế nào về tiếng đàn?
Trả lời
“tiếng ghi ta lá xanh biết mấy
tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan
tiếng ghi ta ròng ròng
máu chảy ”
=> Biểu tượng cho nỗi đau uất nghẹn; hình ảnh vừa biểu tượng nhưng cũng rất thực tế => thành công thể hiện cái chết kinh hoàng của Lor-ca.
- “Tiếng ghi ta nâu” gợi sự trầm lắng, sâu sắc.
- “Tiếng ghi ta lá xanh” gợi sức sống, sự tươi mới.
- “Tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan” gợi sự mong manh, tan biến.
- “Tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy” gợi nỗi đau, cái chết bi thương.
→ Tiếng đàn vừa là âm thanh nghệ thuật, vừa là biểu tượng cho số phận Lor-ca.
5. Hình dung về cái chết và sự bất tử của Lor-ca.
Trả lời
- “Đường chỉ tay đã đứt” => cái chết đã được dự báo từ trước
- “Lor-ca bơi sang ngang trên chiếc ghi ta màu bạc” => giải thoát và vẫn đam mê với nghệ thuật => tình yêu nghệ thuật là bất tử.
- Cái chết được gợi qua hình ảnh “Lor-ca bị điệu về bãi bắn”, “máu chảy” → bi thảm, oan khuất.
- Nhưng Lor-ca “bơi sang ngang trên chiếc ghi ta màu bạc” → cái chết được nâng lên thành hành trình siêu thoát.
- “Không ai chôn cất tiếng đàn” → nghệ thuật của Lor-ca vẫn sống mãi.
→ Thể hiện sự bất tử của người nghệ sĩ và giá trị nghệ thuật.
Quảng cáo
* Sau khi đọc
Nội dung chính: Tác giả thể hiện nỗi đau và sự xúc động sâu sắc trước cái chết bi thảm của nghệ sĩ Lor-ca – một nghệ sĩ khao khát tự do, dân chủ, luôn mong muốn sự cách tân nghệ thuật và nghệ thuật đi tới không ngừng.
Gợi ý trả lời sau đọc bài:
Câu 1 (trang 50 sgk Ngữ văn 12 Tập 1): Xác định mạch cảm xúc trong bài thơ.
Trả lời
Mạch cảm xúc: nỗi niềm xót xa, thương tiếc và còn là tiếng nói tri âm của Thanh Thảo trước một trái tim sống hết mình với nghệ thuật.
- Qua giai điệu và hình tượng nhân vật trữ tình được nhắc tới, có thể nhận thấy bài thơ có cấu trúc của một ca khúc bằng thơ với mạch đi như sau:
+ Hình ảnh Lor-ca, người nghệ sĩ tự do và đơn độc;
+ Hình ảnh Lor-ca nơi pháp trường;
+ Hình ảnh tiếng đàn – biểu tượng cho niềm đau và sức sống bất diệt;
+ Hình ảnh Lor-ca – cái chết và sự bất tử.
Câu 2 (trang 50 sgk Ngữ văn 12 Tập 1): Nhạc tính của bài thơ được tạo nên bởi những yếu tố nào? Nhận xét về âm hưởng, giọng điểu của thi phẩm này.
Trả lời
- Nhạc tính: “li-la li-la li-la” xuất hiện ở đầu và cuối bài thơ => tạo vòng lặp => bài thơ như một bản nhạc nhẹ nhàng, cảm xúc.
- Giọng điệu: tha thiết, xót thương
- Các yếu tố tạo nên nhạc tính:
+ Bài thơ có cấu trúc của một ca khúc bằng thơ. Những từ “li-la li-la li-la” có tác dụng mô phỏng một chuỗi âm thanh tiếng đàn ở phần dạo đầu, đánh dấu khoảng dạo đầu của ca khúc thơ và chuỗi âm thanh tiếng đàn ở phần kết thúc tạo nên những dư âm sau khi lời hát đã ngừng.
+ Nhịp thơ phong phú, thay đổi linh hoạt, làm cho lời thơ khi bổng khi trầm, khi ngắt quãng khi liền mạch.
+ Nhiều dòng thơ liên kết nhau bằng sự hợp vần (đa số là vần thông), tạo nên sự liên mạch, ngân vang trong âm hưởng thơ (hoang – choàng); (ấy – mấy – chảy); (đàn – hoang – trăng); (ngang – gan),…
+ Việc sử dụng thường xuyên biện pháp điệp âm, điệp ngữ và các từ láy đã tạo nên sự du dương, ngân nga cho các câu, đoạn và cả bài thơ (lang thang, chếnh choáng, nghêu ngao, bê bết, ròng ròng, long lanh, đơn độc, mỏi mòn, sang ngang, tiếng ghi ta, tiếng đàn, ném,…).
- Với nhạc tính đó, bài thơ mang âm hưởng của một khúc ca bi tráng về hình tượng người anh hùng, với giọng điệu vừa lắng đọng, xót thương, cảm phẫn vừa bay bổng, hào sảng và kết lại với nhiều dư ba,…
Câu 3 (trang 50 sgk Ngữ văn 12 Tập 1): Hình tượng Lor-ca được thể hiện như thế nào trong hai đoạn thơ đầu? Những chi tiết nào trong hai đoạn thơ cho thấy mối quan hệ giữa người nghệ sĩ với đất nước Tây Ban Nha.
Trả lời
- Ở hai khổ thơ đầu, hình tượng Lor-ca hiện lên là một người nghệ sĩ tự do với khát vọng cách tân nghệ thuật.
- Những chi tiết liên hệ giữa người nghệ sĩ và Tây Ban Nha: “Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt” => hình ảnh người anh hùng với sứ mệnh lớn lao bảo vệ quê hương.
- Hình tượng Lor-ca:
+ “những tiếng đàn bọt nước”, sự kết hợp giữa âm thanh và hình khối vừa gợi đến cuộc đời của người nghệ sĩ (gắn với tiếng đàn) vừa gợi số phận của ông (nổi chìm, tan vỡ).
+ “vầng trăng, yên ngựa” là cuộc sống tự do của những người nghệ sĩ (sống phóng túng trên những miền thảo nguyên du mục), cũng là khát vọng của Lor-ca, là “vầng trăng” yên bình, vắng lặng giữa bóng đêm, giữa bối cảnh ngục tù. Nhưng lại là “miền đơn độc”, “vầng trăng chếnh choáng”, “yên ngựa mỏi mòn”, người nghệ sĩ tự do nhưng cũng thật cô đơn trong cuộc đấu tranh không cân sức, khi vũ khí của ông chỉ là giọng hát, lời thơ, tiếng đàn.
+ “áo choàng bê bết đỏ/ Lor-ca bị điệu về bãi bắn/ chàng đi như người mộng du” là thời điểm đau thương của số phận Lor-ca, khi tiếng nói đấu tranh vì tự do của ông đã bị dìm tắt, khi cuộc đời tự do của ông đã bị vùi chôn. “Chàng đi như người mộng du”, dường như chàng đang sống thực trong cảnh ảo, không quan tâm đến hiện thực xung quanh, dường như không nao núng trước họng súng của bè lũ Phăng-cô, mà đang bước những bước đi êm đềm dưới “bầu trời”, trên đồng cỏ, bên “dòng sông” để đến với “vầng trăng”.
- Về sự gắn bó, đồng điệu giữa người nghệ sĩ với đất nước Tây Ban Nha, HS có thể kết nối hình ảnh miêu tả âm thanh tiếng đàn với giai điệu truyền thống của điệu nhạc Flamenco, hình ảnh “áo choàng đỏ” với những cuộc thi đấu bò tót để thấy cuộc đời và số phận của Lor-ca cũng là biểu trưng cho hình ảnh một đất nước Tây Ban Nha giàu giá trị văn hoá và kiên cường trong cuộc đấu tranh vì công lí và tự do.
Câu 4 (trang 50 sgk Ngữ văn 12 Tập 1): Đọc hai đoạn thơ 3,4 và thực hiện các yêu cầu sau:
a. Chỉ ra và phân tích hiệu quả của biện pháp tu từ được tác giả sử dụng khi miêu tả tiếng đàn.
b. Nêu ý nghĩa của những hình ảnh mang tính biểu tượng trong hai đoạn thơ.
Trả lời
a.Miêu tả tiếng đàn “li-la li-la li-la…” => tác giả sử dụng biện pháp tu từ láy âm => gợi hợp âm, giai điệu của tiếng đàn.
b.Hình ảnh mang tính biểu tượng:
- “tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy” => cái chết đầy đau thương của người nghệ sĩ.
- “không ai chôn cất tiếng đàn” => sức sống mãnh liệt của tình yêu nghệ thuật
a. Biện pháp so sánh và chuyển đổi cảm giác đã giúp Thanh Thảo gửi được nhiều cảm xúc qua âm thanh tiếng đàn khi hiện hữu thành thị ảnh với nhiều sắc màu, hình khối.
- “tiếng ghi ta nâu”: Màu nâu là màu của cây đàn ghi ta, màu da rám nắng, màu của đất, màu của tình yêu quê hương, tình yêu nhân dân tha thiết của Lor-ca.
- “tiếng ghi ta lá xanh biết mấy”: Màu lá xanh là màu của sự sống, sự sinh sôi, của sức sống thanh tân.
- “tiếng ghi ta tròn bọt nước vỡ tan/ tiếng ghi ta ròng ròng/ máu chảy”: Âm thanh tiếng đàn đã thành thân phận, thành linh hồn, thành cả thân thể, sinh thể. Tiếng đàn đau đớn, niềm tiếc thương quặn thắt.
- “không ai chôn cất tiếng đàn/ tiếng đàn như cỏ mọc hoang”: Tiếng đàn hay nói rộng hơn là nghệ thuật, là tình yêu tự do mà Lor-ca đang theo đuổi không thể bị huỷ diệt; nó sẽ vẫn sống, vẫn toả lan, giản dị mà mãnh liệt như cỏ dại.
b. Biện pháp tu từ cùng với những cảm nhận của nhà thơ về tiếng đàn đã tạo ra những hình ảnh giàu ý nghĩa biểu tượng:
- Cây đàn ghi ta của Lor-ca đã trở thành biểu tượng cho cây đời xanh tươi sung mãn, tròn trịa một tình yêu và khát vọng hiến dâng.
- Bầu trời cô gái ấy là biểu tượng về tự do, biểu tượng cho ước nguyện về tình yêu lứa đôi, cao hơn nữa là ước nguyện về một mái ấm gia đình.
- “giọt nước mắt vầng trăng/ long lanh trong đáy giếng”: giọt nước mắt sáng trong được ví với vầng trăng, vầng trăng nơi “đáy giếng” như giọt nước mắt muôn đời. Đem cái đẹp bao la, trường cửu đặt vào mặt nước nhỏ và sâu như một biểu tượng của niềm tin mãnh liệt nhưng âm thầm về sự bất tử của tiếng đàn Lor-ca trong tâm thức của mọi người.
Câu 5 (trang 50 sgk Ngữ văn 12 Tập 1): Phân tích những hình ảnh đan xen giữa thực và ảo thể hiện cái chết và sự bất tử của Lorca trong hai đoạn thơ cuối. Câu thơ kết có thể đem lại ấn tượng và cảm xúc gì cho người đọc?
Trả lời
- “Tiếng đàn” của Lor-ca chính là biểu tượng nghệ thuật, là lý tưởng tranh đấu của người nghệ sĩ là bọn phát xít phản động không bao giờ có thể chôn vùi, người dân Tây Ban Nha thì không nỡ chôn vùi. “Tiếng đàn như cỏ mọc hoang” bộc lộ sức sống mãnh liệt tiềm tàng, thể hiện sự bất tử vĩnh hằng của người nghệ sĩ - chiến sĩ Lor-ca.
- Câu hát thánh thót vang lên lần cuối “li-la li-la li-la…” đầy tiếc nuối, đầy khắc khoải như kết thúc một câu chuyện buồn về số phận của người nghệ sĩ tài hoa bạc mệnh.
- Thiên mệnh “đường chỉ tay” của Lor-ca đã đột ngột bị cắt lìa – “đã đứt”; một cuộc đời, một sự sống đã dừng lại. “Trên chiếc ghi ta màu bạc”, trên cây đàn của người nghệ sĩ tài hoa, trên con thuyền của âm nhạc và thơ, thi sĩ đã “bơi sang ngang” giữa hai bờ sinh tử của “dòng sông rộng vô cùng”.
- “Chàng ném lá bùa cô gái Di-gan”, ném cái đẹp huyền bí vào “xoáy nước”, vào dòng sông của số phận, cũng là cái dòng sông ranh giới giữa cõi sống và cõi chết, giữa thực tại và hư vô. “Chàng ném trái tim mình”, ném mạng sống của mình vào lặng yên bất chợt, vào sự chấm dứt của một đời người. Hành động “ném lá bùa” và “ném trái tim” đều hàm ý về sự giã từ, sự giải thoát của một người nghệ sĩ luôn ám ảnh về cái chết nhưng lại không hề sợ chết khi nhà thơ đã từng viết: “Khi tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn”.
- Từ cõi lặng yên, nơi cất giấu một trái tim đã ngừng nhịp đập, chuỗi âm thanh “li-la li-la li-la” của tiếng đàn ghi ta lại cất lên những âm sắc thanh tịnh và siêu thoát, như tràng hoa tưởng niệm người nghệ sĩ, tạo nên dư âm tha thiết của một khúc bi ca.
Câu 6 (trang 50 sgk Ngữ văn 12 Tập 1): Xác định yếu tố tượng trưng, yếu tố siêu thực trong bài thơ và nhận xét về tác dụng của chúng.
Trả lời
- Yếu tố tượng trưng xuất hiện qua nhan đề: “Đàn ghi ta của Lor - ca” => Đàn ghi ta của Lor-ca trở thành biểu tượng cho cuộc đời phẩm cách và số phận bi tráng của Lor-ca - người nghệ sĩ tài hoa, yêu tự do của dân tộc Tây Ban Nha.
- Cái chết của Lor-ca là một hình ảnh siêu thực: Lor-ca được diễn tả cái sự bất diệt vĩnh hằng cái chết của Lor-ca là một sự mất mát lớn trong hội thuật đương đại Tây Ban Nha.
- Biểu hiện: hình ảnh thơ được tạo nên bằng cách kết hợp những yếu tố hiện thực với các yếu tố hoang đường, huyền ảo, gợi nhiều liên tưởng.
+ Yếu tố tượng trưng: những hình ảnh biểu tượng như áo choàng, vầng trăng, dòng sông, tiếng đàn,…
+ Yếu tố siêu thực: mối quan hệ giữa thực và mộng, giữa vô thức và ý thức, để giấc mơ và hiện thực chuyển hoá thành một hiện thực khác ẩn đằng sau những hiện thực thông thường có thể tri giác được (“đường chỉ tay đã đứt, dòng sông rộng vô cùng/ Lor-ca bơi sang ngang/ trên chiếc ghi ta màu bạc”; “chàng ném lá bùa cô gái Di-gan/ vào xoáy nước”,…).
- Tác dụng: Trong bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca, Thanh Thảo đã đề cao lối tư duy đồng hiện bằng một cách nhìn đặc biệt: không phân biệt sự vật, hiện tượng trong không gian, thời gian; không phân biệt các yếu tố tượng trưng hay cụ thể. Từ cái nhìn đó, hình ảnh thơ rất cô đúc, có tính tượng trưng (thiên về gợi hơn là tả), logic liên kết giữa các hình ảnh thơ bị xoá mờ, kích thích sự liên tưởng của người đọc, tạo ra hiệu quả “lạ hoá” và “độ mở” cho những suy tưởng tiếp nối của người đọc.
Câu 7 (trang 50 sgk Ngữ văn 12 Tập 1): Bài thơ gợi cho bạn suy nghĩ gì về sức mạnh của nghệ thuật trong đời sống.
Trả lời
Nghệ thuật có sức mạnh lớn trong đời sống của chúng ta. Một tác phẩm nghệ thuật không chỉ là nguồn cảm hứng và niềm vui, mà còn kích thích cảm xúc sâu sắc và tương tác giữa con người. Nó thúc đẩy sự sáng tạo và suy ngẫm, đồng thời tạo ra nền văn hóa và danh tính cho một cộng đồng. Với khả năng gợi lên những trải nghiệm đặc biệt và ý nghĩa, nghệ thuật là một phần không thể thiếu của cuộc sống.
Bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca gợi ra nhận thức sâu sắc về sức mạnh bền bỉ và cảm hóa của nghệ thuật trong đời sống. Trước hết, nghệ thuật có khả năng phản ánh và cất lên tiếng nói của tự do, công lí, như tiếng đàn Lor-ca đã trở thành biểu tượng cho khát vọng dân chủ và tinh thần phản kháng trước bạo lực. Dù người nghệ sĩ có thể bị hủy diệt về thể xác, nhưng giá trị nghệ thuật chân chính không thể bị tiêu diệt, vẫn tiếp tục “vang lên” trong tâm thức con người.
Bên cạnh đó, nghệ thuật còn có sức mạnh an ủi, nâng đỡ và thanh lọc tâm hồn, giúp con người vượt qua đau thương, hướng tới cái đẹp và những giá trị nhân văn. Tiếng đàn trong bài thơ vừa là nỗi đau, vừa là sự sống, cho thấy nghệ thuật luôn đồng hành với con người trong cả bi kịch lẫn hi vọng.
Từ đó, có thể thấy nghệ thuật không chỉ là cái đẹp đơn thuần mà còn là một sức mạnh tinh thần lớn lao, góp phần làm nên ý nghĩa của đời sống, nuôi dưỡng lí tưởng và giữ cho con người niềm tin vào những giá trị tốt đẹp.
Đàn ghi ta của Lor-ca là tiếng lòng đầy ngưỡng mộ cũng như cảm thương cho số phận bất hạnh của người nghệ sĩ thiên tài Lor-ca. Bên cạnh việc tái hiện thành công hình tượng Lor-ca, Thanh Thảo còn thể hiện xuất sắc hình tượng tiếng đàn. Sử dụng thể thơ tự do cùng lối viết phá cách là không viết hoa đầu dòng tạo nên nhịp điệu phóng khoáng, tự do. Bài thơ thể hiện khả năng nhập cảm của nhà thơ Thanh Thảo vào thế giới nghệ thuật thơ Lorca để lựa chọn những thi liệu đầy sức ám ảnh và xử lý những thi liệu ấy một cách sáng tạo. Không những thế, đó còn là niềm suy tư và đồng cảm sâu sắc của Thanh Thảo với Lorca. Đó là sự ngưỡng mộ, niềm xót thương, niềm tin mãnh liệt vào sự bất tử của Lorca, của nghệ thuật, của cái đẹp. Tất cả những điều đó là sự cộng hưởng diệu kì để tạo nên một thi phẩm có sức lay động lòng người xứng đáng là “một phát minh về hình thức và một khám phá về nội dung”.
Một nét đặc sắc nổi bật trong hình thức biểu đạt của bài thơ Đàn ghi ta của Lor-ca là nhạc tính độc đáo. Thanh Thảo đã tổ chức ngôn ngữ theo lối giàu âm hưởng, tạo nên cảm giác bài thơ như một khúc ca. Chuỗi âm “li-la li-la li-la” không chỉ mô phỏng tiếng đàn ghi-ta mà còn mở ra không gian âm nhạc ngân vang, ám ảnh từ đầu đến cuối bài. Bên cạnh đó, nhịp thơ biến hóa linh hoạt, lúc dồn dập, lúc chậm lắng, góp phần diễn tả những cung bậc cảm xúc phức tạp: khi bi thương, xót xa, khi bay bổng, siêu thoát. Các từ láy như “lang thang”, “chếnh choáng”, “ròng ròng”, “long lanh” càng làm tăng tính nhạc và tạo sự cộng hưởng âm thanh trong câu thơ. Nhạc tính ấy không chỉ làm đẹp hình thức mà còn gắn chặt với nội dung: tiếng đàn trở thành biểu tượng cho số phận và tâm hồn Lor-ca. Nhờ vậy, hình tượng người nghệ sĩ hiện lên vừa mong manh, bi kịch, vừa bất tử trong nghệ thuật. Có thể nói, chính nhạc tính đã tạo nên sức cuốn hút riêng cho bài thơ, khiến cảm xúc lan tỏa sâu rộng và để lại dư âm lâu dài trong lòng người đọc.
Bài giảng: Đàn ghi ta của Lor-ca - Cô Phương Thảo (Giáo viên VietJack)
Xem thêm các bài Soạn văn lớp 12 Kết nối tri thức hay nhất, ngắn gọn khác: